Thế giới của con chúng ta

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) - Tên của con tôi là Khánh Sơn, đơn giản chỉ là chữ ghép của Khánh Ly và Trịnh Công Sơn. Cháu vốn dĩ rất bình thường và khỏe mạnh trong suốt quá trình nằm trong bụng mẹ, nhưng do một sự không may mắn trong khi sinh nở, cháu bị tổn thương não, dẫn đến chậm phát triển và kéo theo mọi đặc điểm của một đứa bé bị chậm phát triển.
Thế giới của con chúng ta

Cũng đã có những thời gian tôi khá tiêu cực, thậm chí chán nản, thậm chí thù hận, nhưng rồi theo quy luật mọi thứ cũng qua, mình từ chỗ chấp nhận đến đón nhận, từ chỗ bi quan tới lạc quan, từ chỗ hằn học tới vị tha, và cuối cùng là vui vẻ, vui vẻ trong lý luận của mình, trong không gian trí tuệ nhận thức của cá nhân mình.

Không cưỡng được nữa thì phải vui chứ sao lại để phí được?

Tôi thích đưa các clip của con trai mình lên mạng xã hội hay mạnh dạn đưa con mình ra ngoài đời sống thực bởi nhiều nguyên nhân chứ không chỉ là tình yêu phụ tử đơn thuần, bởi tôi biết, suy cho tận cùng thì, một trong những lý do lớn nhất mà những đứa bé như con tôi ngày càng co cụm lại, hao mòn đi, ấy là bởi tâm lý cất giấu của các bậc cha mẹ. Tôi đã từng như thế, và tôi thấy cuối cùng cái sự cất giấu đó chẳng giải quyết được gì cả ngoài việc chúng ta càng ngày càng đẩy các cháu vào cô đơn.

Có những khi đi học về, con tôi nổi cơn và lao vào cắn xé tôi ngay khi bố đang lái xe. Tình huống đó đành phải nghiến răng chịu đau kệ cho cắn, cố gắng tấp xe vào lề đường và kiên nhẫn xoa dịu hay dỗ dành con, người tôi đầy vết cắn, người vợ tôi cũng đầy vết cắn, đến mức đi làm hay đi học đành phải mặc áo dài để che lại, kẻo người ta nhìn thấy lại hiểu nhầm sang đủ thứ chuyện khác.

Và sau chừng ấy thời gian, suốt ngày chơi ở công viên, xem các cụ già oánh bóng chuyền hơi cuối ngày, thoải mái lắc lư nghe nhạc từ điện thoại, không bị gò bó trong một môi trường nhà ống khép kín bốn bức tường, con trai của tôi đã tiến bộ lên rất nhiều, cháu không còn hung dữ tấn công người khác nữa, đã hiền hòa hơn, biết nựng các em, biết thơm bố mẹ, biết thực hiện những yêu cầu cơ bản như đi ngủ, lấy điều khiển tivi, kéo chăn đắp, và đặc biệt là có khả năng ghi nhớ và hát hò ở bất cứ loại hình âm nhạc nào.

Đêm hôm qua, tôi còn hướng dẫn lại cháu ngâm thơ, nếu như ông Quang Dũng sống lại hẳn ông sẽ khoan khoái biết chừng nào khi ông thấy tuyệt phẩm “Đôi mắt người Sơn Tây” của mình được ngâm bởi một cậu bé bất cần đời như thằng con tôi.

Từ những nhìn nhận đó, tôi dù không hề có một chuyên môn hay nghiệp vụ gì cả về giáo dục đặc biệt, tôi chỉ có tình cảm của một người cha và khả năng duy trì một đời sống hết sức bình thường cho một gia đình bình thường, nhưng tôi luôn suy nghĩ về một không gian chơi cho các cháu nhỏ như con tôi. Nơi đó chúng phải được học dưới tán cây, dưới nắng, dưới gió, học trong công viên, trong vườn hoa, được chăm rau, được bắt cá, được nặn đất, được hát hò nghêu ngao thoải mái, được xa lìa việc học hành sách vở thuần túy, và được nhìn nhận bằng sự tôn trọng, công bằng.

Tôi thấy rằng chả việc gì phải hòa nhập với cộng đồng cả, vì chúng nó có thế giới riêng của chúng nó, có tiêu chuẩn riêng, có ngôn ngữ riêng, có nhu cầu riêng, cộng đồng có muốn thì hòa nhập vào, bước vào chơi với chúng nó, chứ cộng đồng không thể đứng ở một vị thế nào đó để mong muốn chúng phải hòa nhập với mình được.

Như một vị giáo sư đã từng nói với tôi, nếu đặt trong một tiêu chuẩn chung nào đó, thì những đứa bé này nó nằm ở chữ “bất tiện” chứ không phải là “bất lợi”, ta nhìn chúng ở chữ nào thì ta sẽ vận hành theo lối nhìn đó mà thôi. Và bất tiện hay bất lợi là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Giám đốc Nhà hát Kịch Việt Nam, NSƯT Kiều Minh Hiếu trả lời phỏng vấn báo chí về chương trình _Bác Hồ - Hai tiếng thiêng liêng
Giám đốc Nhà hát Kịch Việt Nam: Sinh viên trường Đại học Thăng Long trở thành “thành phần sáng tạo thứ tư” của sân khấu
(Ngày Nay) - Không chỉ thưởng thức chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Hai tiếng thiêng liêng” , hàng trăm sinh viên Trường Đại học Thăng Long còn trực tiếp tham gia đối thoại với các nghệ sĩ về hình tượng Chủ tịch Hồ Chí Minh và vai trò của sân khấu trong đời sống hôm nay. Theo NSƯT Kiều Minh Hiếu, Giám đốc Nhà hát Kịch Việt Nam, chính sự tương tác của khán giả trẻ đã góp phần hoàn thiện tác phẩm và tạo nên sức sống cho sân khấu.
Vàng mất “phong độ”, nhà đầu tư tìm cơ hội tích sản, sinh dòng tiền tại Vịnh Bình Minh 1
Vàng mất “phong độ”, nhà đầu tư tìm cơ hội tích sản, sinh dòng tiền tại Vịnh Bình Minh 1
(Ngày Nay) - Chỉ riêng từ đầu năm đến nay, giá vàng đã “bốc hơi” hơn 40 triệu đồng/lượng. Khi kim loại quý không còn hấp dẫn, nhiều nhà đầu tư đã tìm đến dòng sản phẩm hoàn thiện tại Vịnh Bình Minh 1 để “chọn mặt gửi vàng”. Với lợi thế bàn giao sớm nhất Vinhomes Global Gate Hạ Long, cơ hội đón đầu 21 triệu lượt du khách/năm đang rộng mở trước mắt.Chỉ riêng từ đầu năm đến nay, giá vàng đã “bốc hơi” hơn 40 triệu đồng/lượng.
Bỏ quy định dành 10% số thu ngân sách từ đất đai để thực hiện đo đạc, cấp Giấy chứng nhận, xây dựng cơ sở dữ liệu đất đai
Bỏ quy định dành 10% số thu ngân sách từ đất đai để thực hiện đo đạc, cấp Giấy chứng nhận, xây dựng cơ sở dữ liệu đất đai
(Ngày Nay) - Chính phủ ban hành Nghị quyết số 161/NQ-CP về việc bãi bỏ các quy định có liên quan đến việc dành tối thiểu 10% số thu ngân sách từ đất đai để thực hiện công tác đo đạc, đăng ký đất đai, cấp Giấy chứng nhận, xây dựng cơ sở dữ liệu đất đai và đăng ký biến động, chỉnh lý hồ sơ địa chính.
Khán giả Pháp ấn tượng với diễu hành Việt phục tại thành phố Lorient
Khán giả Pháp ấn tượng với diễu hành Việt phục tại thành phố Lorient
(Ngày Nay) - Từ ngày 16 đến 19/6/2026, tại thành phố Lorient, tỉnh Morbihan, Cộng hòa Pháp, đã diễn ra Festival Vietnam lần thứ tư nhằm giới thiệu và quảng bá văn hóa Việt Nam tới công chúng Pháp và bạn bè quốc tế. Sự kiện do Hiệp hội ART SPACE, phối hợp cùng Tòa thị chính thành phố Lorient, Hiệp hội Vietnam Bretagne Sud, Hiệp hội Appel Lorient,... mang đến nhiều hoạt động giao lưu văn hóa, nghệ thuật và cộng đồng.