Khi khung hình vỡ ra thành ngàn thế giới

0:00 / 0:00
0:00

Thông qua bộ phim, đạo diễn dệt nên câu chuyện bằng tâm huyết và ý đồ của họ. Nhưng khi bộ phim ấy rời khỏi bàn tay người tạo ra nó, bước ra ánh sáng của rạp chiếu, nó không còn chỉ thuộc về họ nữa. Khán giả, với những góc nhìn riêng, biến tác phẩm thành một thực thể sống động, đôi khi vượt xa ý định ban đầu.

Lấy ví dụ, trong "Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối" (2025) của Bùi Thạc Chuyên, sự im lặng của nhân vật Út Khờ trước bi kịch cá nhân khiến tôi và một số khán giả cảm nhận khác nhau – người thấy đó là bao dung, tôi lại thấy đó là sự buông xuôi đau đớn - nỗi đau tồn tại bởi chiến tranh tồn tại. Chính sự khác biệt này đã khơi gợi tôi suy nghĩ sâu hơn: một bộ phim không chỉ là sản phẩm của đạo diễn, mà là cánh cửa mở ra vô số “vũ trụ” ý nghĩa trong tâm trí người xem – một hiện tượng càng đáng chú ý hơn khi so sánh giữa thời đại xưa và nay.

Mọi bộ phim đều bắt đầu từ ý tưởng của đạo diễn – một hành trình thai nghén đầy sáng tạo. Mọi đạo diễn có thể kỳ vọng khán giả cảm nhận được thông điệp cụ thể nào đó, nhưng khi phim ra rạp, bộ phim “thuộc về” tất cả mọi người. Ngày xưa, khán giả khó tiếp cận ý đồ thật sự của đạo diễn vì truyền thông hạn chế, và ekip không có nhiều cách để giải thích tầm nhìn của mình. Hiện tại, với các buổi công chiếu sớm, giao lưu “ciné tour”, phỏng vấn podcast, hay bài viết từ báo chí và chuyên gia, đạo diễn có vô vàn phương tiện để truyền tải thông điệp chính xác. Tuy nhiên, dù họ cố gắng đến đâu, “đa vũ trụ” ý nghĩa trong tâm trí khán giả vẫn không ngừng nảy nở, như những nhánh thực tại mới bên cạnh dòng thời gian chính – và không thể kiểm soát.

Sự khác biệt trong cách hiểu hay cảm nhận không phải điều hiếm gặp. "Eyes Wide Shut" (1999) của Stanley Kubrick bị chê bai ở Anh - Mỹ nhưng lại được đón nhận nồng nhiệt ở Nam Âu, để rồi theo thời gian, bộ phim không chỉ được đánh giá lại mà còn trở thành nguồn cảm hứng cho cả một thế hệ đạo diễn sau này. "The Shining" (1980) của Kubrick cũng gây tranh cãi, rồi lại dần trở thành biểu tượng văn hóa với vô số giả thuyết được thêu dệt xung quanh – từ chuyện hạ cánh giả lên mặt trăng đến lời cảnh báo về những thế lực ngầm. Phim của Stanley Kubrick luôn được xem như mê cung đa tầng, nơi khán giả được mời gọi bước vào và tự tìm cho mình một lối giải mã riêng.

Tôi đã nghĩ rằng, có lẽ phản ứng của đạo diễn trước sự biến hóa ý nghĩa có lẽ phụ thuộc vào hướng đi của sự diễn giải: nếu khán giả làm giảm giá trị tác phẩm theo hướng hạ thấp, đạo diễn có thể phẫn nộ; còn nếu mang đến chiều sâu mới cho tác phẩm, họ có thể thấy thú vị và dễ chấp nhận hơn.

Khi khung hình vỡ ra thành ngàn thế giới ảnh 1

Nhà báo Quỳnh Hoa

Nhưng cuộc trò chuyện với họa sĩ Nguyễn Ngọc Cương khiến tôi thay đổi nhận định. Cũng trong địa hạt nghệ thuật, anh cho biết, khi một bức tranh được ra mắt công chúng thông qua các cuộc triển lãm tranh, nó hoàn toàn có thể thoát khỏi vòng tay của anh và sống cuộc đời riêng. Tuy nhiên, anh cũng thừa nhận cảm giác không mấy thoải mái khi báo chí hay nhà phê bình viết lệch hướng, gán cho tác phẩm những ý nghĩa không đúng với cốt lõi anh gửi gắm, hoặc “khoác lên người anh một chiếc áo quá rộng” bằng những lời khen mỹ miều vượt xa thực tế. Anh mong muốn người viết đồng hành để hiểu quá trình sáng tác và truyền tải câu chuyện có thể gần nhất với ý đồ của mình, dù cuối cùng, cách công chúng cảm nhận vẫn là tự do. Tương tự, trong điện ảnh, đạo diễn có thể khó chịu khi thấy ý đồ nghệ thuật bị hiểu sai, vô số "trứng phục sinh" bị bỏ lỡ, hay hàng tấn thuyết âm mưu khán giả đẩy vào những phân cảnh bình thường nhất - nhưng đó là quyền tự do của khán giả.

Sự tự do này lại thay đổi qua thời đại. Ngày xưa, khán giả phân tích phim trong im lặng, suy tư của họ ít bị phản biện. Ngày nay, với mạng xã hội và truyền thông rộng khắp, một ý kiến cá nhân – như cách tôi thấy mảnh đời của Út Khờ là biểu tượng của giấc mơ tan vỡ – có thể gặp phải tranh cãi từ những người khác: “Ý của đạo diễn không phải thế!” Điều này không làm tôi bức xúc, mà khiến tôi tự hỏi: cái gì quan trọng hơn – cảm nhận nghệ thuật tự do của khán giả hay sự trung thành với ý đồ của đạo diễn? Thời đại cũ cho phép khán giả suy nghĩ độc lập mà không bị áp lực “hiểu đúng”. Thời đại mới, dù mang đến cơ hội tiếp cận ý đồ gốc, lại vô tình tạo ra rào cản khi khán giả bị kỳ vọng phải tuân theo tầm nhìn của người làm phim. Họa sĩ Nguyễn Ngọc Cương cũng chia sẻ rằng khi yêu thích tranh của đồng nghiệp, anh không hỏi ý đồ của họ mà chỉ tự chiêm nghiệm theo cách riêng. Tôi cười: Thế thì cũng có khác gì người viết và công chúng xem tranh của anh có thể “diễn giải sai” đâu.

Vậy công chúng có thật sự cần hiểu ý đồ của nghệ sĩ, hay họ có quyền giữ lấy “vũ trụ” của riêng mình? Chúng ta đang tranh cãi điều gì – quyền kiểm soát nghệ thuật hay quyền tự do cảm nhận?

Mỗi bộ phim giống như một “dòng thời gian chính” trong lý thuyết đa vũ trụ, và mỗi cách hiểu của khán giả là một nhánh thực tại mới. Sự nảy nở của những nhánh ý nghĩa này làm phong phú thêm tác phẩm, khiến nó trường tồn. Dù truyền thông hiện đại giúp đạo diễn chia sẻ tầm nhìn rõ ràng hơn, họ không thể ngăn “đa vũ trụ” tiếp tục mở rộng trong tâm trí khán giả. Để dung hòa cả hai, cũng có thể thiết lập một không gian đối thoại cởi mở: đạo diễn có thể kể câu chuyện của họ qua giao lưu, phỏng vấn, nhưng không áp đặt đó là “chân lý duy nhất”; khán giả được khuyến khích bày tỏ suy tư mà không bị phán xét là “sai”. Mọi nhận định đều cùng tồn tại, làm phong phú lẫn nhau, có lẽ sẽ tốt hơn nhiều.

Dù thời đại có thay đổi, dù truyền thông có phát triển, bản chất của nghệ thuật vẫn nằm ở sự giao thoa. Nghệ thuật đẹp nhất khi không bị gò bó, mà được tự do sống trong tâm trí của tất cả mọi người.

Thư Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm gửi ngành Giáo dục nhân dịp Khai giảng năm học mới 2026 - 2027
Thư Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm gửi ngành Giáo dục nhân dịp Khai giảng năm học mới 2026 - 2027
(Ngày Nay) - Nhân dịp khai giảng năm học mới 2026 - 2027, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã gửi thư động viên, nhắn nhủ đến các thầy giáo, cô giáo, cán bộ quản lý, người lao động ngành Giáo dục, các bậc phụ huynh, học sinh, sinh viên trên cả nước. Ngày Nay xin trân trọng giới thiệu toàn văn bức thư của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước.
UNESCO và nhiều nước hoan nghênh sáng kiến văn hoá do Việt Nam thúc đẩy
UNESCO và nhiều nước hoan nghênh sáng kiến văn hoá do Việt Nam thúc đẩy
(Ngày Nay) - Ngay sau khi cuộc họp toàn thể ngày 4/9 của Đại hội đồng Liên hợp quốc (ĐHĐ LHQ) thông qua Nghị quyết tuyên bố giai đoạn 2027-2036 là Thập kỷ quốc tế về Văn hóa vì phát triển bền vững - một sáng kiến do Nhóm nòng cốt gồm Việt Nam, Cyprus, Italy, Lào, Qatar, Saint Kitts và Nevis thúc đẩy, lãnh đạo UNESCO và Đại sứ nhiều nước thành viên UNESCO đã hoan nghênh sự kiện quan trọng này.
EU tăng cường viện trợ nhân đạo Nepal
EU tăng cường viện trợ nhân đạo Nepal
(Ngày Nay) - Liên minh châu Âu (EU) đã tăng cường hỗ trợ Nepal trong bối cảnh hàng nghìn gia đình đang đối mặt với hậu quả thảm khốc từ một trong những trận lũ lụt thảm khốc nhất đất nước này trong nhiều thập kỷ qua. Chuyến bay thuộc cầu hàng không nhân đạo của EU, phối hợp với UNICEF, đã hạ cánh tại Nepal với 82 tấn hàng cứu trợ thiết yếu, bao gồm vật tư y tế, nước sạch và vệ sinh môi trường, thực phẩm dinh dưỡng, nhà tạm trú, đồ dùng học tập và các thiết bị bảo hộ trích từ kho dự trữ của EU.
Ảnh minh hoạ.
Indonesia xây mới hàng nghìn trung tâm y tế cộng đồng
(Ngày Nay) - Chính phủ Indonesia có kế hoạch xây mới 1.988 trung tâm y tế cộng đồng trong năm 2027, trong đó ưu tiên những địa bàn chưa có cơ sở y tế, khu vực có nhu cầu khám chữa bệnh cao, qua đó mở rộng khả năng người dân được tiếp cận dịch vụ y tế cơ sở.
Những khu vườn kiểu Pháp chật vật thích nghi với nắng nóng và khô hạn
Những khu vườn kiểu Pháp chật vật thích nghi với nắng nóng và khô hạn
(Ngày Nay) - Những khu vườn kiểu Pháp, nổi tiếng với các thảm cỏ, hàng cây và bồn hoa được bố trí cân đối theo những đường nét hình học, đang đứng trước thách thức lớn của biến đổi khí hậu. Nắng nóng và hạn hán khắc nghiệt trong mùa Hè 2026 không chỉ khiến nhiều loại cây chết hoặc suy yếu, mà còn buộc những người chăm sóc các khu vườn lịch sử phải tìm cách thích nghi với khí hậu ngày càng nóng lên.
Các em học sinh xem trưng bày hiện vật nghệ thuật cải lương.
Đưa người trẻ vào không gian nghệ thuật cải lương
(Ngày Nay) -Hiếm có dịp nào, ngoại trừ giỗ Tổ sân khấu, Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang lại nhộn nhịp từ sáng đến tối, tấp nập các bóng áo trắng học sinh qua lại các gian hàng trưng bày vật phẩm cải lương với những ánh mắt háo hức, tò mò.
Máy dĩa than, dĩa nhựa lâu đời vẫn mở nghe nhạc được trong bộ sưu tập hiện vật cải lương
Hiện vật nghệ thuật cải lương từ trăm năm vọng về
(Ngày Nay) -Chiếc dĩa than 78 vòng có tuổi đời 108 năm thu âm tuồng cải lương Kim Vân Kiều và hàng trăm hiện vật quý vừa được trưng bày cho công chúng thưởng lãm hôm qua 4/9 tại Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang và tiếp tục hiện diện tại Tiệm cà phê Xứ Nam Kỳ (24A Đường D5, Phường Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM) từ ngày 5/9.