‘Chợ sứa’ trên biển Hải Hòa một buổi sớm mai

(Ngày Nay) - Biển Hải Hòa, Tĩnh Gia, Thanh Hóa vốn chưa bị "cơn bão" du lịch tàn phá nên vẫn giữ vẻ hoang sơ và mộc mạc. Người dân Hải Hòa đôn hậu, thân thiện, hàng hóa thuận mua vừa bán, chợ cá buổi sớm vì thế cũng không quá ồn ào, náo động.
Từ khoảng 4h đến 6h sáng, hàng ngày có hàng chục thuyền nhỏ của ngư dân khai thác sứa biển trở về
Từ khoảng 4h đến 6h sáng, hàng ngày có hàng chục thuyền nhỏ của ngư dân khai thác sứa biển trở về

Trời phú cho biển Hải Hòa có một không gian yên bình, đầy tiềm năng phát triển du lịch nhưng do chưa dược địa phương đẩy mạnh đầu tư nên nhịp sống ở Hải Hòa, Tĩnh Gia vẫn khá yên bình, chân quê. Cuộc sống của người đi biển còn nhiều khó khăn, vất vả. Hầu hết người dân kiếm sống từ nghề đánh bắt hải sản, khai thác sứa. 

Những người dân đã ra bãi biển từ sớm để đợi những chiếc thuyền đánh bắt cá về rồi thu mua lại. Sau đó họ sẽ tiêu thụ ở những chợ đầu mối hoặc bán lại cho nhà hàng hoặc khách sạn.

‘Chợ sứa’ trên biển Hải Hòa một buổi sớm mai ảnh 1

Cô Lê Thị Hoa (1976) - một trong những người đến thu mua hải sản buổi sớm chia sẻ: “Chúng tôi phải ra bờ biển từ 6-7h sáng để đợi thuyền về, mùa sứa thì mua với giá 20 nghìn đồng/kg, sau đó chế biến ngay tại chỗ rồi đem ra chợ huyện bán cho lái buôn với giá 20 – 25 nghìn/kg, tính ra mỗi con sứa cũng lãi được vài nghìn. Đến mùa tôm, cá đa phần lái buôn sẽ đến mua hết nên chúng tôi không mua được nhiều”.

Khoảng 6h sáng, chiếc thuyền đầu tiên trở về sau một ngày dài đánh bắt dài ngoài biển.

‘Chợ sứa’ trên biển Hải Hòa một buổi sớm mai ảnh 2

Biển Tĩnh Gia vào tháng 3 chủ yếu là sứa, một con sứa nặng khoảng 1kg và được bán với giá 20.000 đồng.

‘Chợ sứa’ trên biển Hải Hòa một buổi sớm mai ảnh 3

Người dân sơ chế sứa ngay trên bờ biển.

‘Chợ sứa’ trên biển Hải Hòa một buổi sớm mai ảnh 4

Ông Lê Kiên Hưng (63 tuổi ) chia sẻ : “Mỗi lần đi đánh cá đều phải đi từ chiều ngày hôm trước đến sáng hôm sau mới về. Nhiều bữa ra biển đánh được nhiều, có bữa không được gì và đánh bắt sứa là chủ yếu. Năm nay tuổi tôi đã nhiều, sức khỏe không cho phép nên không đi đánh bắt được nữa. Vào khoảng tháng 3 thì thường đánh bắt sứa, từ tháng 3 trở đi chủ yếu là ngư dân đánh bắt cá. Ở Tĩnh Gia chủ yếu là sống nhờ nghề đánh bắt, nghề này vô cùng vất vả và thất thường, nhất nhất là phải có sức khỏe. Ngoài ra, ở nhà tôi còn chăn nuôi lợn gà, trồng rau để có thể kiếm thêm thu nhập.”

‘Chợ sứa’ trên biển Hải Hòa một buổi sớm mai ảnh 5

Sứa sau khi được sơ chế, sẽ được cắt thành sợi nhỏ sau đó ngâm nước và được bán lại cho các nhà hàng gần đó.

‘Chợ sứa’ trên biển Hải Hòa một buổi sớm mai ảnh 6

Vào những ngày bão lũ, người dân ở đây không thể đi đánh bắt thường xuyên, thay vào đó, họ ở nhà chăm ruộng vườn, nuôi lợn gà, trâu bò để có thể trang trải cuộc sống hiện tại.

Nhịp sống thay đổi, nhờ những chuyến tàu cá, kinh tế ngư dân khấm khá hơn. Người dân vùng biển Tĩnh Gia đã có nhà kiên cố hơn trước. Vào những ngày bão to, gió lớn, họ đã bớt đi phần nào nỗi lo tốc mái hay phải đi tránh bão.

Bình luận
Lòng tin người tiêu dùng Mỹ xuống thấp nhất trong 4 năm
Lòng tin người tiêu dùng Mỹ xuống thấp nhất trong 4 năm
(Ngày Nay) - Báo cáo của tổ chức phi lợi nhuận Conference Board (CB) công bố ngày 25/3 cho thấy lòng tin người tiêu dùng Mỹ đang tiếp tục giảm trong bối cảnh Tổng thống Donald Trump triển khai thực hiện các chính sách gây xáo trộn nền kinh tế.
Đại tướng Phan Văn Giang: Cán bộ, chiến sĩ tham gia diễu binh, diễu hành là hiện thân của sức mạnh Quân đội
Đại tướng Phan Văn Giang: Cán bộ, chiến sĩ tham gia diễu binh, diễu hành là hiện thân của sức mạnh Quân đội
(Ngày Nay) - Sáng 25/3, tại Trung tâm Huấn luyện Quân sự quốc gia 4, Đại tướng Phan Văn Giang, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Bí thư Quân ủy Trung ương, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng chủ trì kiểm tra hợp luyện lực lượng quân đội, dân quân tự vệ tham gia diễu binh, diễu hành trong Lễ kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2025).
Trước khi cảnh biến mất, người rời đi
Trước khi cảnh biến mất, người rời đi

(Ngày Nay) - Chiều cuối tháng Ba, tôi đứng trước Hàm Cá Mập – cái công trình cũ sắp bị dỡ bỏ, tồn tại cũng được 30 năm, kể từ khi tôi còn bé xíu. Tin tức đó, thú thực không khiến tôi nghĩ ngợi gì nhiều. Tôi không có một kỷ niệm đặc biệt, như kiểu ký ức sâu sắc, nơi chốn tình yêu hẹn hò gì nơi đây. Có chăng, đó là một cái tên rất dân dã, ngồ ngộ, rất thân quen, mà dù có chẳng nhìn ra hình thù con cá nào, người Hà Nội cũng biết chính xác Hàm Cá Mập ở đâu.

Và không ngờ được có ngày nó biến mất.