45 nghìn đồng chữa khỏi khớp gối mãn tính

0

Chỉ với 45 nghìn đồng cho 12 thang thuốc lá mát của bà Tranh, bà Phi đã chữa khỏi khớp gối mãn tính và đi lại được bình thường.
Thời gian qua, dư luận được hâm nóng bởi câu chuyện về bà Phan Thị Tranh (thôn Viên Du, xã Thanh Vân, huyện Tam Dương, tỉnh Vĩnh Phúc) có khả năng đặc biệt là chữa khỏi nhiều bệnh nan y cho những người dân nghèo chỉ bằng một cái bắt tay và nghe hát. Đến thời điểm này, tòa soạn Báo cũng đã nhận được gần một nghìn bức thư của độc giả ở mọi miền Tổ quốc, trong số đó có nhiều người là Việt kiều mắc bệnh nan y đã được bà Tranh chữa khỏi. Hầu hết độc giả đều bày tỏ lòng biết ơn và cảm phục tấm lòng của bà Tranh. Hơn một năm qua Tòa soạn cũng đã cử phóng viên về Vĩnh Phúc tìm hiểu những người đến chữa bệnh và xác minh tính xác thực về khả năng chữa khỏi bệnh của bà.

Để rộng đường cho dư luận, chúng tôi xin đăng tải toàn bộ loạt bài viết của phóng viên khi đi tìm hiểu thực tế tại Vĩnh Phúc về khả năng chữa bệnh của “cô tiên” Tranh.

Dù đã 68 tuổi nhưng bà Nguyễn Thị Phi vẫn thoăn thoắt bê hàng, bán rau tại một ngõ nhỏ trên đường Phạm Văn Đồng (phường Tích Sơn, Tp. Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc). Nhờ thang thuốc lá mát của bà Phan Thị Tranh (thôn Viên Du, xã Thanh Vân, huyện Tam Dương, tỉnh Vĩnh Phúc) 14 năm nay, chân bà đã khỏi hẳn và sinh hoạt bình thường.

Năm 1994, bà Phi thấy đầu gối mình đau nhức. Nhiều đêm, bà mất ngủ vì đầu gối như có kim châm. Ban đầu, bà nặn dầu gió, đi bốc thuốc Nam nhưng vẫn không khỏi.

Từ đó, mỗi năm bà Phi phải nằm điều trị tại bệnh viện Đa khoa tỉnh 10 ngày. Bác sĩ nói, bà bị bệnh khớp mãn tính, bệnh khó điều trị dứt điểm và có thể theo bà suốt đời.

Đến năm 1998, bệnh tình của bà ngày càng trầm trọng. Mỗi khi trái gió, trở trời, chân bà lại sưng tấy, đau nhức. Cứ khoảng 3 tháng bà lại phải nhập viện 1 lần. Mọi sinh hoạt của bà dường như đều ở trên giường. “Cứ mỗi lần đặt chân xuống đất muốn bước đi là 1 lần tôi ngã quỵ. Khớp gối giống như có ai cầm búa đập vào vậy” bà Phi nhớ lại.

Đang buôn rau có bạn tuổi già, chiều chiều ẵm cháu nội đi chơi, giờ phải nằm một chỗ, bà Phi thấy bứt rứt. Những lúc nằm liệt trên giường, bà Phi thèm được bước chân ra khỏi cửa để hít thở không khí trong lành, thèm được nói chuyện với những bạn già của mình. Thế nhưng, nhìn cái chân đang sưng tấy, bà lại ứa nước mắt.

Mỗi lần ngồi dậy, muốn nằm xuống, bà Phi đều phải nhờ 2 anh con trai, một người đỡ đầu, một người đỡ mông và chân mới nằm được.

Những tưởng phần đời còn lại của bà sẽ gắn chặt với chiếc giường. Thế nhưng, ngày 23/5/2000, trong một lần vào bệnh viện Đa khoa tỉnh chữa bệnh, bà Phi được nghe những người cùng phòng bệnh nói về bà Phan Thị Tranh (thôn Viên Du) có thể chữa khỏi bệnh.

45 nghìn đồng chữa khỏi khớp gối mãn tính - anh 1

Bà Nguyễn Thị Phi (68 tuổi, Vĩnh Phúc).

Có người kể rành rọt tên những người bị bệnh được chữa khỏi. Thế nhưng, có người lại nói: “Bệnh viện chữa bằng công nghệ hiện đại, tốn kém gấp trăm lần còn chẳng khỏi, vài cái lá rừng thì ăn thua gì”.

Nghe mọi người bàn tán, bà không bình luận. Bởi, bà Tranh trước đây bà Phi từng được biết đến. Trong một lần bà bán rau, bà thấy bà Tranh cùng chồng phụ vữa xây một ngôi nhà gần đó.

Sáng hôm sau, bà xin xuất viện về nhà. Lúc này, bà gọi con trai nhờ đứa cháu làm ở ủy ban xã đưa lên nhà bà Tranh. Hai anh con trai biết chuyện liên tục can ngăn mẹ. Bà Phi nhất mực tìm đến nhà bà Tranh: “Còn nước còn tát con ạ, cứ thế này thì u (mẹ - PV) chết mất”.

Thương mẹ, hai anh con trai đồng ý. Để ngồi được lên xe máy, phải mất 3 người khiêng bà lên và một người ngồi sau giữ bà. Lúc đó, chân bà chạm vào bô xe máy. Cả đoạn đường dài lên thôn Viên Du khiến chân bà bị phỏng, sưng rộp gấp đôi bình thường.

Lên đến nhà bà Tranh, bà ngồi sụp xuống vì chân đau, rát. Bà Tranh nhìn chân bà Phi và nói: “Bá cứ yên tâm, con chữa khỏi cho bá”.

Bà Phi được đứa cháu dìu vào nhà bà Tranh. Sau đó, bà Tranh đưa cho bà Phi 3 thang thuốc, dặn bà uống trong vòng 1 tuần.

Về nhà, vừa uống đến ngày thứ 3 thì bà Phi thấy đỡ hẳn. Trong người khoan khoái. Sáng ngày 29/3, chân bà hết đau, bà Phi dậy sớm và thử đặt chân xuống đất để đi. Kỳ lạ thay, bà có thể tự đứng dậy được. Bước bước thứ nhất, thứ hai, rồi bước thứ 3, bà sung sướng vì gần 3 năm trời nằ liệt giường, bà lại có thể đi lại.

Bà xuống bếp nhóm lửa nấu cơm. Khi anh con trai cả dậy không thấy mẹ đã gọi cả nhà dậy đi tìm. Thấy bà ngồi dưới bếp, anh không tin vào mắt mình. Quá sung sướng, anh chạy đến ôm chầm lấy mẹ.

Thấy bệnh tình đỡ hẳn, bà Phi tiếp tục lên tìm bà Tranh lấy thuốc. 12 thang thuốc uống trong vòng 1 tháng mà chỉ mất 45 nghìn đồng chẵn, bà Phi kể cho nhiều người biết nhưng họ không tin. Khi chạy sang hàng xóm nói chuyện, bà hàng xóm còn tròn xoe mắt vì thấy bà Phi đã đi lại bình thường.

Từ ngày khỏi bệnh đến nay đã 14 năm nhưng bà Phi không hề bị tái phát lại. Hiện tại, bà vẫn ngày ngày lấy rau đến ngõ trên đường Phạm Văn Đồng bán. “14 năm nay tôi vẫn đẩy xe rau đi bán, nhờ cả vào thang thuốc của cô Tranh. Tôi sống đến từng này tuổi vẫn lao động giúp con cháu được”.

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu