Chùm thơ của nhà thơ Nguyễn Xuân Xe!

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) - Nhà thơ Nguyễn Xuân Xe - với tôi, trước là Thủ trưởng sau là người anh đáng kính. Tôi là một người nệ cổ, đã xem ai là anh thì mãi mãi là anh của tôi.
Nhà thơ Nguyễn Xuân Xe
Nhà thơ Nguyễn Xuân Xe

Nguyễn Xuân Xe, sau thành công của nghiệp báo, về hưu đột ngột bén duyên với thơ. Thơ của anh mộc mạc như cây lúa trên đồng, hồn nhiên như con dế đêm trăng no sương mà gáy rền, chân chất như người nông phu uống một ngụm trà chiều nghĩ đến cảnh mùa bội thu mà cười vang vang…

Chính vì lẽ đó, thơ của anh lúc nào cũng thiết tha, chân thành, như lời thủ thỉ của tri kỷ tri âm, của bằng hữu lâu ngày gặp lại, của cố nhân vĩnh viễn chẳng phai mờ.

Tạp chí Ngày Nay trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc chùm thơ của nhà thơ Nguyễn Xuân Xe.

Từ Sài Gòn, Thương Cái Rét Đầu Đông

Từ Sài Gòn, thương cái rét đầu đông

Cái rét của tuổi thơ, giấu mình bên bếp lửa

Cái rét thấm sâu, tình nồng đôi lứa

Đêm Sài Gòn, nhớ quá…những xa xưa.

Nhớ rét đầu đông, hơi ấm xóm Chùa (*)

Nhớ tiếng chuông ngân, gõ vào thanh vắng

Dòng nước phù sa, mang cơn gió lạnh

Chống chếnh nỗi buồn, theo suốt mùa trăng.

Cái rét đầu đông, của những xa xăm…

Rơm cuốn mồi than, ra đồng theo mẹ

Hạt thóc đầu mùa, cào đôi chân nứt nẻ

Tiếng gọi đò chiều, xa khuất bóng tre

Lại ước ngày mai, trở lại chốn quê

Đón cái rét đầu đông, tỏa hương thơm đất mẹ

Để thỏa thích đắm say như thời son trẻ

Vui giữa nồng nàn, trong cái rét tái tê.

(*) Xóm Chùa-mảnh đất chốn quê tôi.

Tháng Giêng!

Đứng nhìn nắng hắt tháng giêng

Thấy Xuân bước vội bên thềm nhẹ qua.

Gió lay, nỗi nhớ quê nhà

Giờ đang vào Hội, vui ca chiếu Đình.

Bấm tay nhớ những bình minh

Tháng Giêng chảy hội để mình gặp nhau

Quà phần, Mẹ gói mo cau

Oản xôi chung một lộc cầu sẻ chia…

Cả đời tần tảo xa quê

Gói trong đầu những lối về mỏi mong

Bao nhiêu xa nhớ mặn nồng

Như dòng sữa Mẹ giấu trong đợi chờ.

Khát khao theo những câu thơ

Ngả nghiêng, thao thức, tỉnh mơ hôm nào

Dầm dề ôm khúc ca dao

Mẹ treo cánh võng ngọt ngào khi xưa…

(Sài Gòn: Rằm tháng Giêng.)

Chùm thơ của nhà thơ Nguyễn Xuân Xe! ảnh 1


Thơ Tôi Viết, Tặng Cho Mình

Thơ tôi viết, tặng cho mình

Khi làn gió mới bình minh len vào.

Thơ say cành lá xôn xao

Tơ duyên quyện chặt lối vào thủa xưa.

Rộng dài như gió theo mưa

Mình ơi, đừng có dối lừa thật ngay

Để câu thơ xót đắng cay

Mỏi mòn nước mắt, gọi lay ruột mềm.

Thơ tôi, thao thức con tim

Tay run run đếm dưới nền chữ hoang

Nhớ thương, dồn nén, ngập tràn

Đôi vai trĩu nặng lo toan một thời.

Thôi đừng viết nữa mình ơi!

Cứ lặng im, cứ bùi ngùi chứa chan

Để cho hơi ấm nồng nàn

Dù mơ thôi, cũng sẻ san nỗi lòng.

Gặp Em Cùng Chuyến Đò Chiều

Gặp em, cùng chuyến đò chiều

Khi cơn gió thổi bóng xiêu mạn thuyền

Nước dâng, xoã mái tóc em

Chòng chành tiếng gọi hai miền cách xa.

Ông trời thương kiếp phong ba

Tơ duyên se dệt thành ta với mình

Nghẹn ngào nhớ lúc tuổi xanh

Chụm vào làm một như cành thêm tay.

Quên đi phận bạc vai gầy

Ái ân xây đắp mộng này của chung

Chẳng nghe pháo nổ đì đùng

Vậy mà ong bướm leo chung một dàn.

Kể từ khi bước sang ngang

Thuyền xuôi về bến khẽ khàng đêm trăng

Nắm tay thề một câu rằng:

Bạc đầu vẫn nhớ bến sông, đò chiều.

Ta cho nhau những dấu yêu

Cho nhau tất cả những điều chứa chan

Dù cho chớp bể, mưa ngàn

Vòng tay ấm mãi, sẻ san vơi đầy.

ĐHQG TP.HCM sẽ rà soát vấn đề liên quan “chứng chỉ nội bộ”.
Liên kết giáo dục tại TP.HCM: Đại học Quốc gia sẽ rà soát vấn đề “chứng chỉ nội bộ”
(Ngày Nay) - Đại học Quốc gia TP.HCM ngày 14/1/2026 đã có phản hồi phóng viên Ngày Nay về việc Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn cấp nhiều giấy tờ gọi là “chứng chỉ nội bộ” cho học viên tham gia các khoá bồi dưỡng phương pháp giảng dạy STEAM, Kỹ năng sống, Giá trị sống...
Ảnh minh họa
Giải mã cơ chế virus Epstein-Barr gây bệnh đa xơ cứng
(Ngày Nay) - Các nhà khoa học Trung Quốc và Thụy Sĩ xác định cách virus Epstein-Barr làm biến đổi tế bào miễn dịch, kích hoạt quá trình tự miễn phá hủy myelin, qua đó hé lộ căn nguyên của bệnh đa xơ cứng.