Chùm thơ về Mẹ của Ngô Nguyệt Hữu!

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) - Má sinh tôi vào mùa Hạ, năm Quý Hợi. Chấp chới tôi bốn mươi rồi, ba năm trước, Má bỏ tôi mà đi. Từ ngày không còn Má, một khoảng lưng tôi bao giờ cũng trống, bao giờ cũng có cảm giác gió lạnh rợn người.
Nhà báo Ngô Nguyệt Hữu
Nhà báo Ngô Nguyệt Hữu

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình yếu đuối, cho đến khi không còn Má nữa. Có những đêm nỗi nhớ khiến tôi nằm thở không được, phải đứng dậy đi tới đi lui, vừa đi vừa nghĩ rất nhiều.

Thật may cho những ai đang còn Mẹ, được tặng hoa cho Mẹ vào ngày 8-3!

1. Mẹ

Mẹ ngồi đây nhé

Sá chi tuổi già

Con còn bé dại

Mẹ đừng đi xa


Mẹ đừng đi xa

Trần gian buồn lắm

Có mẹ chở che

Con còn may mắn


Con còn may mắn

Mẹ đừng đi xa

Trần gian nhường lại

Cho người ngang qua


Cho người ngang qua

Mẹ còn che chở

Bé dại đời con

Mẹ ngồi nhắc nhở


Mẹ ngồi nhắc nhở

Con còn mắn may

Mẹ đừng đi nhé

Cứ ngồi yên đây.


2. Mẹ dắt con qua đường!

Mẹ dắt con qua đường

Đường dài như cơn gió

Cơn gió thổi tóc xanh

Đường xa đôi mắt đỏ.


Mẹ dắt con qua đường

Con đường là tít tắp

Mùi mồ hôi tháng năm

Nâng niu đời được mất.


Mẹ dắt con qua đường

Đôi chân băng mỏi mệt

Bàn tay chắn bão giông

Mẹ nhận phần thua thiệt.


Mẹ dắt con qua đường

Con đường như mây trắng

Mẹ đừng hoá chiêm bao

Vỡ tan ngày đầy nắng.


Mẹ dắt con qua đường

Đường một chiều vời vợi

Làm sao để trở về

Dưới mái nhà mẹ đợi.


3. Nhớ Mẹ!

Ta đi từ nhớ về đâu,

Quanh đi quẩn lại bạc đầu buồn tênh.


Ta đi từ nhớ về quên,

Từ ngày Mẹ hoá mây lên trên trời.


Cầm tay con suốt cuộc đời,

Bây giờ Mẹ đã thành người hôm xưa?!


Mẹ ơi, con nhớ vô bờ!


4. Mẹ ta đã bỏ ta rồi!

Mẹ ta đã bỏ ta rồi,

Nương theo ngọn gió từ trời mà đi.


Đường xa mây trắng thầm thì,

Ta không còn mẹ lấy gì làm vui.


Bao nhiêu là thứ trên đời,

Cũng không đổi được nụ cười ngày xưa.


Tự giờ cho đến già nua,

Ta mang ký ức vẽ bùa mà đeo.


Mẹ giờ hoá nắng qua đèo,

Trần gian mẹ cũng mang theo mất rồi.


Xót lòng con gọi, mẹ ơi

Cụm mây trắng ấy trên trời vẫn bay....


5. Ngày xuân lau mộ Mẹ!

Ngày xuân ra lau mộ mẹ

Tự lòng mình biết ta thôi,

Mẹ ta giờ thành mây trắng,

Ta giờ là kẻ mồ côi.


Đường quê thơm tho áo mới

Ngõ nhà cũng có mai vàng,

Chỉ ta không còn mẹ nữa

Ôi, buồn hơn gió thổi hoang.


Ngày xuân ra lau mộ mẹ,

Đau bạc hết tóc trên đầu

Thương rát hết bàn chân mỏi

Mẹ ta giờ ngủ mồ sâu.


Trung niên ngày xuân nhớ mẹ,

Mẹ ơi, mẹ ở nơi nào

Con bây giờ như lỡ vận,

Của nả trả lại trời cao.


Mùa Xuân thứ hai khóc mẹ,

Ngày xuân cũng giống cải lương!

Cảnh trong phim “Unloved”.
Phim quảng cáo Giáng sinh không dùng AI gây sốt toàn cầu
(Ngày Nay) - Bằng nghệ thuật hoạt hình truyền thống và câu chuyện giản dị về sự cảm thông, đoạn phim quảng cáo “Unloved” của Pháp lan tỏa mạnh mẽ, trở thành hiện tượng truyền thông dịp Giáng sinh năm nay.
Giải mã bí mật của những "phép màu kinh tế" châu Á
Giải mã bí mật của những "phép màu kinh tế" châu Á
(Ngày Nay) - Không dựa vào bảo hộ khép kín, các nền kinh tế châu Á đã buộc doanh nghiệp cạnh tranh toàn cầu, đầu tư mạnh vào công nghệ cao và xây dựng thể chế linh hoạt để duy trì tăng trưởng bền vững.