Tại sao người Trung Quốc cổ đại chuộng nuôi móng tay dài?

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) - Truyền thống nuôi và chế tác trang sức tô điểm cho móng tay đã có một lịch sử lâu đời kể từ Khổng Tử cho đến Từ Hi Thái hậu.
Tại sao người Trung Quốc cổ đại chuộng nuôi móng tay dài?

Với bài Tử dạ ca, Triều Thái - nữ sĩ thời Đường (618 - 907), đã mô tả hình ảnh một thiếu nữ tương tư đang tựa vào khung cửa, đăm chiêu nhìn ra bên ngoài, nhớ nhung người trong mộng của mình. Để thể hiện tình cảm thầm kín nhưng cũng đầy mãnh liệt, cô không dùng tới thư hay đồ trang sức, mà thay vào đó là gửi món quà chân thành nhất - một bộ móng tay được cắt tỉa cẩn thận giấu trong chiếc túi lụa mỏng - tới người yêu.

Hành động trên chỉ dấu mối quan hệ nghiêm túc từ phía cô gái, bởi móng tay dưới thời Trung Quốc cổ đại mang ý nghĩa biểu tượng rất lớn. Theo Hiếu kinh, cuốn sách tập hợp các cuộc thảo luận giữa Khổng Tử và các môn đồ về lòng hiếu thảo được viết vào thời Xuân Thu (770 - 476 TCN) thì “tóc, da và cơ thể là do cha mẹ ban phát, con cái không được tùy tiện hủy hoại, cắt bỏ mới được coi là giữ trọn đạo hiếu”. Ngay trong các bức chân dung khắc họa hình ảnh Khổng Tử, vạn thế sư biểu cũng thường được vẽ với bộ móng tay rất dài.

Không rõ từ khi nào người Trung Quốc có thói quen nuôi móng tay dài. Nhưng những câu chuyện về tầm quan trọng của bộ móng đã xuất hiện trong lịch sử nước này kể từ thời Chiến quốc (475 - 221 TCN). Cụ thể, ở cuốn Hàn Phi Tử, một văn bản chính trị và pháp luật dưới thời nhà Tần (221 - 206 TCN) do Hàn Phi soạn thảo, đã chép một câu chuyện lý thú về vị hầu tước họ Triệu. Để kiểm tra tính trung thực của quân lính dưới quyền, ông ta đã tuyên bố mình đánh mất một chiếc móng tay và yêu cầu tìm kiếm. Trước sự lo lắng của chủ cũng như tính hệ trọng của món đồ, nhiều thuộc hạ của ông đã tự cắt móng tay mình rồi dâng lên nói rằng đó là chiếc móng đã mất. Tuy nhiên với hầu tước họ Triệu, điều này chỉ chứng tỏ những người kia sẽ sử dụng các biện pháp không ngay thẳng để đạt được sự ủng hộ trong tương lai và ông xa lánh họ.

Tại sao người Trung Quốc cổ đại chuộng nuôi móng tay dài? ảnh 1

Tranh vẽ Khổng Tử phô ra bộ móng tay dài. Ảnh: Sixthtone.

Cả đàn ông và phụ nữ thuộc tầng lớp thượng lưu, đặc biệt là giới nhân sĩ, đều để móng tay dài như một ám chỉ về sự giàu có: Móng tay dài cho thấy chủ nhân không phải lao động. Tuy nhiên, bất chấp sự đồng thuận về việc móng tay quan trọng tương đương với một phần cơ thể của mỗi người, một số nhà lãnh đạo cũng trong thời Trung Quốc cổ đại đã khéo léo sử dụng chúng như những minh chứng về sự cam kết của mình với vương quốc và thần dân. Theo Lã thị Xuân Thu - tác phẩm từng được Lã Bất Vi viết vào thời Chiến Quốc - Thành Thang, vị vua đầu tiên của triều đại nhà Thương (1600 - 1046 TCN) đã cắt tóc và móng tay của mình trong một nghi lễ tế trời để cầu mưa thuận gió hòa trong một hạn hán.

Bên cạnh đó, tầm quan trọng của móng tay cũng dẫn đến các truyền thống và tín điều xung quanh việc cắt tỉa và chỉnh trang chúng. Như vào thời nhà Đường, Dược vương Tôn Tư Mạc đã khuyên dân chúng chỉ nên cắt móng tay vào năm ngày cụ thể trong năm tính theo cổ lịch. Những điều này còn được ông cẩn thận ghi chép trong cuốn sách luận bàn về y lý.

Đã có thời kỳ, khi một người sinh sống trong khu vực chịu ảnh hưởng của Nho giáo qua đời, móng tay của họ được cắt tỉa cẩn thận và chôn cất đầy thành kính. Kinh Lễ, một tập hợp văn bản chi tiết về nghi lễ thời nhà Chu (1046 - 256 TCN) cho biết móng tay và móng chân người đã khuất sẽ được đặt trang trọng trong quan tài hoặc chôn riêng khi an táng. Điều này tượng trưng cho lễ vật của sự hiếu thảo với bậc sinh thành và tổ tiên - những thế lực vốn đang chờ người đã khuất ở thế giới bên kia. Ngoài ra, móng tay cũng có thể là đối tượng để trao gửi tình cảm, như trong Hồng Lâu Mộng, khi một người hầu gái hấp hối, cô ta đã cắn bộ móng tay dài và tặng lại cho chủ để thể hiện lòng yêu của mình.

Ngoài việc bày tỏ lòng hiếu thảo và đẳng cấp, phụ nữ Trung Quốc xưa còn làm đẹp, điểm trang cho móng tay của họ. Đã từng có một loại sơn móng tay cổ được pha trộn từ lòng trắng trứng, sáp ong cùng những loại hoa có màu. Nghệ thuật điểm trang móng tay đã đạt đến đỉnh cao vào thời nhà Đường khi Dương Quý Phi - một sủng phi của Huyền Tông Hoàng đế được đồn thổi là sinh ra với những móng tay ửng đỏ. Lời đồn này đã tạo nên chuẩn mực mới của việc trang trí móng tay trong cung đình khi một loại sơn từ nhựa cây balsam được điều chế.

Vì móng tay được coi là quý giá và cần rất nhiều thời gian để phát triển, nên việc bảo vệ, nuôi giữ chúng cũng trở nên quan trọng không kém. Bởi vậy vào hai triều đại nhà Minh và Thanh, hộ chỉ - món trang sức bảo bọc móng tay đã được phụ nữ tầng lớp thượng lưu vô cùng ưa chuộng.

Theo đó, hộ chỉ thường được làm từ vàng bạc, vỏ sò hay thậm chí bằng ngọc bích, được thiết kế cong theo hình dáng của móng, được trang trí với nhiều họa tiết khác nhau. Thông thường, hoa mẫu đơn sẽ là lựa chọn phổ biến bởi tượng trưng cho may mắn, giàu sang. Hộ chỉ cũng chủ yếu được đeo ở ngón tay út hoặc áp út để thể hiện cho địa vị cao quý.

Tại sao người Trung Quốc cổ đại chuộng nuôi móng tay dài? ảnh 2

Bức chân dung của Từ Hi Thái hậu (1835-1908) do Katharine Carl (1862-1938) vẽ.

Người sở hữu bộ sưu tập hộ chỉ lớn nhất tại Trung Quốc có lẽ phải kể đến Từ Hi Thái hậu. Bà là người trên thực tế đã cai trị triều đại Mãn Thanh từ năm 1835 đến năm 1908. Từ Hi nổi tiếng với bộ móng dài 6 inch nổi bật, được cho là cần tới hơn 10.000 lượng bạc (tương đương hơn 30 triệu Nhân dân tệ) một năm để duy trì. Công chăm sóc kết hợp với những bộ hộ chỉ xa hoa đã khiến móng tay của Từ Hi trở thành biểu tượng của sự lãng phí và suy đồi của tầng lớp thượng lưu nhà Thanh trong những năm cuối của triều đại này.

Hồng Nhân Can, một nhà lãnh đạo của cuộc khởi nghĩa Thái Bình Thiên Quốc nhằm chống lại sự cai trị của nhà Thanh vào giữa thế kỷ 19, đã miêu tả về những bộ móng tay dài như một nỗi ám ảnh của "xa hoa và phóng đãng". Cuối cùng, cho đến năm 1911, khi đế quốc Đại Thanh hoàn toàn sụp đổ kéo theo nền chính trị dựa trên tư tưởng Nho giáo dài 2000 năm chấm dứt, dường như Hồng Nhân Can đã đạt được ý nguyện khi hình ảnh về những bộ móng tay dài dần dần phai nhạt vào quá khứ.

Theo Sixth Tone
Góc khuất tại Trường THCS-THPT Hoa Sen - Bài 2: Vai trò của Công ty Địa ốc 9 như thế nào?
Góc khuất tại Trường THCS-THPT Hoa Sen - Bài 2: Vai trò của Công ty Địa ốc 9 như thế nào?
(Ngày Nay) - Trường THCS-THPT Hoa Sen (cơ sở 2) bị Sở Giáo dục và Đào tạo TP.HCM yêu cầu phải dừng các hoạt động giáo dục ngay trước thềm năm học mới 2026-2027. Và phía sau đó là câu chuyện thuê đất và hợp tác đầu tư cùng với Công ty Cổ phần Địa ốc 9 có nhiều góc khuất chưa được sáng tỏ.
UNESCO hỗ trợ thư viện Ukraine thúc đẩy học tập, sức khỏe tinh thần và sức bền cộng đồng
UNESCO hỗ trợ thư viện Ukraine thúc đẩy học tập, sức khỏe tinh thần và sức bền cộng đồng
(Ngày Nay) - Trong lúc xung đột vẫn đang diễn ra, các thư viện trên khắp Ukraine không còn chỉ là nơi người dân tìm đến để đọc sách hay tra cứu thông tin. Ngày càng nhiều người đến thư viện để kết nối với cộng đồng, tìm kiếm thông tin đáng tin cậy, được hướng dẫn và nhận sự hỗ trợ về tinh thần.
Cuba đối mặt với tỷ lệ lạm phát trên 20%
Cuba đối mặt với tỷ lệ lạm phát trên 20%
(Ngày Nay) - Số liệu do Văn phòng Thống kê và Thông tin Quốc gia Cuba (ONEI) cho thấy chỉ số lạm phát hàng năm trên thị trường chính thức của đảo quốc Caribe này đã tăng hơn 2 điểm phần trăm trong tháng 7 vừa qua, lên mức 20,70% trong 7 tháng đầu năm trong khi tỷ lệ lạm phát hàng tháng tăng 2,56% so với tháng trước.
Ảnh: Kondou
Lý Cây Bông – Khi sắc màu Tây Nam Bộ gặp nhịp điệu Yosakoi
(Ngày Nay) - Từ “Sài Gòn đẹp lắm” - tác phẩm đánh dấu sự trở lại của Sài Gòn Yosakoi (YOSAGO), đến “Lý Kéo Chài”, YOSAGO dần tìm thấy cho mình một hướng đi: kể những câu chuyện Việt Nam bằng ngôn ngữ của Yosakoi. Nếu “Sài Gòn đẹp lắm” mang đến hình ảnh một Sài Gòn trẻ trung, gần gũi, thì “Lý Kéo Chài” đưa người xem về với không gian sông nước và những âm hưởng dân gian Nam Bộ.
AI đặt ra bài toán mới cho hạ tầng điện trung tâm dữ liệu
AI đặt ra bài toán mới cho hạ tầng điện trung tâm dữ liệu
(Ngày Nay) - Sự phát triển nhanh của trí tuệ nhân tạo (AI) đang làm thay đổi yêu cầu đối với hạ tầng trung tâm dữ liệu, trong đó nguồn điện trở thành một trong những yếu tố cần được tính toán lại khi các hệ thống GPU có thể tạo ra mức biến động phụ tải rất lớn trong thời gian ngắn.