Biết thêm về ca khúc phổ thơ vượt thời gian: Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) - Hầu như bất kỳ người Việt Nam nào cũng biết hoặc thuộc dăm câu trong bài thơ Màu tím hoa sim của Hữu Loan – chẳng thế mà bài thơ này được vinh danh là “Một trong những bài thơ tình hay nhất thế kỷ 20”, và lập những kỷ lục: Bài thơ được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc nhất (7 ca khúc) và Bài thơ được mua với giá cao nhất (100 triệu đồng, thời điểm năm 2004).
Bản nhạc “Những đồi hoa sim” của Dzũng Chinh
Bản nhạc “Những đồi hoa sim” của Dzũng Chinh

Nhà thơ Hữu Loan thời còn thiếu niên (khoảng năm 1932) thuộc dạng cực kỳ thông minh. Bố ông là tá điền, nhà nghèo không có điều kiện cắp sách đến trường như các bạn đồng trang lứa, Hữu Loan chỉ được cha dạy cho “chữ có, chữ không”. Vậy mà cậu đỗ đầu kỳ thi cao đẳng tiểu học, rồi rời quê nhà (làng Vân Hoàn, xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn) để lên tỉnh lỵ Thanh Hóa vừa đi dạy kèm, vừa theo học trường trung học Đào Duy Từ. Năm 1941, Hữu Loan ra Hà Nội thi tú tài, thi chỉ để “chứng tỏ con nhà nghèo cũng có thể đỗ đạt”. Y như rằng, trong hơn 700 thí sinh nhưng số người đổ chỉ “đếm trên đầu ngón tay” lại có tên… Nguyễn Hữu Loan!

Từ tình thầy trò đến nghĩa vợ chồng

Dạo ấy ở Thanh Hóa có cửa hàng vải và sách báo của bà Tham Kỳ, bà này tên thật là Đái Thị Ngọc Chất, vợ của ông Thanh tra Canh nông Đông Dương Lê Đỗ Kỳ, nên gọi tắt là bà Tham Kỳ. Bà Tham Kỳ hiền lành, tốt bụng. Thấy “cậu Tú Loan” là người hay chữ có tiếng lại thường đến cửa hàng của mình đọc sách, nên đã bàn cùng chồng mời “cậu tú” làm gia sư cho các con của mình, gồm: Lê Đỗ Khôi, Lê Đỗ Nguyên (tức trung tướng Phạm Hồng Cư sau này), Lê Đỗ An và cô con gái Lê Đỗ Thị Ninh.

Biết thêm về ca khúc phổ thơ vượt thời gian: Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím ảnh 1

Nhà thơ Hữu Loan và chân dung của ông qua tranh sơn dầu của họa sĩ Lê Quân

Trong hồi ký, nhà thơ Hữu Loan viết: “Nhớ ngày đầu tiên tôi khoác áo gia sư, bà gọi mãi đứa con gái - lúc đó mới 8 tuổi – mới chịu lỏn lẻn bước lên khoanh tay, miệng lí nhí: “Em chào thầy ạ !”. Chào xong, cô bé bất ngờ mở to đôi mắt nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt to, đen láy, tròn xoe như có ánh chớp ấy đã hằn sâu vào tâm trí tôi, theo tôi suốt cả cuộc đời. Thế là tôi dạy em học, dạy viết… Em thật thông minh, dạy đâu hiểu đấy nhưng ít nói và mỗi khi mở miệng thì cứ y như “bà cụ non”. Đặc biệt em chăm sóc tôi hằng ngày một cách kín đáo. Những buổi trưa hè, nhằm lúc tôi ngủ trưa, em lén lấy áo sơ mi trắng tôi treo ở góc nhà mang ra giếng giặt…”.

Có một buổi chiều, anh giáo trẻ đưa cô học trò nhỏ lên chơi ở ngọn đồi gần nhà. “Leo đến đỉnh đồi, em ngồi xuống và bảo tôi ngồi bên em. Chúng tôi ngồi thế một hồi lâu, chẳng nói gì. Bất chợt em nhìn tôi rồi ngước mắt nhìn ra tận chân trời: “Thầy có thích ăn sim không?”. Tôi nhìn xuống sườn đồi tím ngắt một màu sim. Em đứng lên đi xuống sườn đồi, còn tôi vì mệt quá nên nằm thiếp đi trên thảm cỏ… Khi tôi tỉnh dậy, em ngồi bên tôi với chiếc nón đầy ắp sim. Những quả sim đen láy, chín mọng: “Thầy ăn đi !”. Quả sim đối với tôi chẳng lạ lẫm gì nhưng thú thật chưa bao giờ tôi ăn những quả sim ngọt đến thế ! Cứ thế, chúng tôi ăn hết quả này đến quả khác. Tôi nhìn em, em cười. Hai hàm răng em đỏ tím, đôi môi em cũng đỏ tím, hai bên má thì… tím đỏ một màu sim. Tôi cười phá lên, em cũng cười theo.

Cuối mùa đông năm ấy, tôi lên đường theo kháng chiến. Hôm tiễn tôi, em theo mãi ra tận đầu làng và lặng lẽ đứng nhìn theo. Tôi đi lên tới bờ đê, nhìn xuống đầu làng, em vẫn đứng đó, nhỏ bé và mong manh. Em đưa bàn tay nhỏ xíu như chiếc lá sim ra vẫy tôi. Tôi vẫy trả và lầm lũi đi. Tôi quay đầu nhìn lại. Em vẫn đứng yên đó. Tôi lại đi và nhìn lại đến khi không còn nhìn thấy em nữa.

Chín năm sau, tôi trở lại nhà. Hôm gặp em ở đầu làng, tôi hỏi em, hỏi rất nhiều nhưng em không nói gì, chỉ bẽn lẽn lắc hoặc gật đầu. Em giờ đây không còn là cô học trò Ninh bướng bỉnh nữa rồi. Em đã gần 17 tuổi, đã là một cô gái xinh đẹp. Một tuần sau đó chúng tôi kết hôn, việc hợp hôn của chúng tôi thành công là do bố mẹ em ngấm ngầm soạn kịch bản. Tôi bàn chuyện may áo cưới thì em gạt đi, bảo là “yêu nhau cốt là ở cái tâm và cái tình bền chặt là hơn cả!”. Tôi cao ráo, học giỏi, làm thơ hay lại đẹp trai nên em thường gọi đùa là “anh chồng độc đáo”. Đám cưới được tổ chức tại ấp Thị Long, huyện Nông Cống tỉnh Thanh Hóa (nơi gia đình ông Lê Đỗ Kỳ có hàng trăm mẫu ruộng) - rất đơn sơ nhưng hai chúng tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết!

Buồn như màu hoa sim tím cả chiều hoang biền biệt

Hai tuần nghỉ phép của tôi trôi qua thật nhanh. Hôm tiễn tôi lên đường, em vẫn đứng ở đầu làng, nơi chín năm trước em đã đứng. Chỉ có giờ em không còn là cô bé Ninh nữa mà là người bạn đời yêu quý của tôi. Tôi bước đi rồi quay đầu nhìn lại. Nếu như chín năm trước, nhìn lại chỉ thấy một nỗi buồn man mác thì lần này… đôi chân tôi như muốn khuỵu xuống!

Ba tháng sau, tôi nhận được tin dữ: vợ tôi qua đời! Hôm đó là ngày 25 tháng 5 âm lịch năm 1948. Em ra giặt quần áo ngoài sông Chuồn, vì muốn chụp lại tấm áo bị nước cuốn trôi nên trượt chân chết đuối.

Khi ấy, chúng tôi đang đóng quân ở Nghệ An, tôi ngồi lặng đi, hai mắt tôi đẫm nước, tôi lấy bút ra… chẳng cần phải suy nghĩ gì, những câu, những chữ mộc mạc cứ trào ra: “Nàng có ba người anh đi bộ đội/Những em nàng/Có em chưa biết nói Khi tóc nàng xanh xanh/Ngắn chưa đầy búi/Em ơi giây phút cuối/Không được nghe nhau nói/Không được nhìn nhau một lần/Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím/Áo nàng màu tím hoa sim…

Về viếng mộ nàng, tôi dùng chiếc bình hoa ngày cưới làm bình hương. Viết lại bài thơ vào chiếc quạt giấy để lại cho người bạn ở Thanh Hóa. Anh bạn này đã chép lại và truyền tay nhau trong suốt những năm chiến tranh. Đó là bài thơ Màu tím hoa sim…

Bài thơ Màu tím hoa sim được Nguyễn Bính đăng trọn vẹn lần đầu tiên trên báo Trăm Hoa năm 1956. Sau đó, ở miền Nam, bài thơ này được nhiều nhạc sĩ phổ thành ca khúc như: Những đồi hoa sim (Dzũng Chinh), Áo anh sứt chỉ đường tà (Phạm Duy), Màu tím hoa sim (Duy Khánh), Chuyện hoa sim (Anh Bằng), Tím cả rừng chiều (Thu Hồ), Tím cả chiều hoang (Nguyễn Đặng Mừng), Chuyện người con gái hái sim (Hồng Vân)… Và đến ngày 19/12/2004, Công ty cổ phần công nghệ Việt Vitek VTB mua bản quyền bài thơ Màu tím hoa sim với giá 100 triệu đồng.

Biết thêm về ca khúc phổ thơ vượt thời gian: Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím ảnh 2

Ca khúc Những đồi hoa sim và nhạc sĩ Dzũng Chinh

Sau năm 1975, nhà thơ Hữu Loan có dịp vào Sài Gòn. Một hôm đang đi trên phố ông bắt gặp một người đàn ông cụt chân ôm cây guitar cũ kỹ hát xin tiền. Lời bài hát nghe quen quá: “Những đồi hoa sim ơi những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt. Vào chuyện ngày xưa nàng yêu hoa sim tím khi còn tóc búi vai. Mấy lúc xông pha ngoài trận tuyến ai hẹn được ngày về. Rồi một chiều mưa bay, từ nơi chiến trường Đông Bắc đó, lần ghé về thăm xóm hoàng hôn tắt sau đồi…”. Hỏi, mới biết đó là bài Những đồi hoa sim mà lần đầu tiên Hữu Loan được nghe. Ông đề nghị người hành khất hát lại một lần nữa, rồi vét sạch tiền trong túi bỏ vào chiếc ca nhựa và nói: “Tôi là tác giả bài thơ được phổ nhạc”, rồi bước đi với đôi mắt ngấn lệ.

Sửa đổi Luật Kinh doanh bất động sản: Khơi thông nguồn lực, nâng cao hiệu quả thị trường
Sửa đổi Luật Kinh doanh bất động sản: Khơi thông nguồn lực, nâng cao hiệu quả thị trường
(Ngày Nay) -Tại Hội thảo góp ý sửa đổi, bổ sung Luật Kinh doanh bất động sản năm 2023 diễn ra sáng 6/8, bà Hoàng Thu Hằng - Cục phó Cục Quản lý nhà và thị trường bất động sản, Bộ Xây dựng - cho biết, tới đây, mỗi bất động sản sẽ được cấp một mã định danh duy nhất trên hệ thống thông tin nhà ở và thị trường bất động sản.
PV tác nghiệp tại hiện trường, Paris, 2023.
UNESCO Courier: Làm thế nào để báo chí tự làm mới mình?
(Ngày Nay) - Trong số tháng 7–9/2026 với chủ đề "Is journalism old news?" (Liệu báo chí đã trở thành "tin cũ"?), UNESCO Courier đăng tải bài viết "How can journalism reinvent itself?" của Nic Newman - chuyên gia nghiên cứu cao cấp tại Reuters Institute for the Study of Journalism (Đại học Oxford, Vương quốc Anh), đồng thời là tác giả chính của chuỗi báo cáo Digital News Report giai đoạn 2012–2025.
Hội chợ nghệ thuật Fine Arts Paris 2026 - nơi gặp gỡ của di sản, thị trường và sáng tạo đương đại
Hội chợ nghệ thuật Fine Arts Paris 2026 - nơi gặp gỡ của di sản, thị trường và sáng tạo đương đại
(Ngày Nay) - Từ ngày 19 đến 23/9/2026, dưới mái vòm của Đại Cung điện Grand Palais ở Paris, Fine Arts Paris 2026 sẽ quy tụ khoảng 100 phòng trưng bày quốc tế, giới thiệu tác phẩm trải dài từ cổ vật, hội họa cổ điển đến nghệ thuật hiện đại, thiết kế, trang sức, điêu khắc và bản thảo quý hiếm. Không chỉ là một hội chợ mua bán tác phẩm nghệ thuật, sự kiện đang được định vị như một không gian kết nối giữa thị trường nghệ thuật, bảo tồn di sản và các ngành công nghiệp sáng tạo.
UNESCO Courier: Liệu báo chí đã trở thành "tin cũ"?
UNESCO Courier: Liệu báo chí đã trở thành "tin cũ"?
(Ngày Nay) - Bài xã luận của bà Agnès Bardon, Tổng Biên tập UNESCO Courier, mở đầu số báo tháng 7–9/2026 với chủ đề "Is journalism old news?". Trong bài viết, tác giả bàn về vai trò của báo chí trong bối cảnh trí tuệ nhân tạo, mạng xã hội và thông tin sai lệch đang làm thay đổi môi trường truyền thông toàn cầu. Tạp chí Ngày Nay trân trọng giới thiệu bản dịch toàn văn.
Kenya tái khẳng định cam kết quản lý bền vững đồng cỏ trước thềm Năm Quốc tế về Đồng cỏ và Người chăn nuôi
Kenya tái khẳng định cam kết quản lý bền vững đồng cỏ trước thềm Năm Quốc tế về Đồng cỏ và Người chăn nuôi
(Ngày Nay) - Kenya vừa tái khẳng định cam kết thúc đẩy quản lý bền vững các vùng đồng cỏ và phát triển sinh kế cho cộng đồng chăn nuôi, thông qua Hội nghị quốc gia hưởng ứng Năm Quốc tế về Đồng cỏ và Người chăn nuôi (IYRP 2026) với sự tham gia của UNESCO cùng nhiều tổ chức quốc tế, cơ quan nghiên cứu, chính quyền địa phương và đại diện các cộng đồng bản địa.
Báo động xu hướng gia tăng người trẻ mắc ung thư
Báo động xu hướng gia tăng người trẻ mắc ung thư
(Ngày Nay) - Chuyên gia khuyến cáo cần tăng cường phòng bệnh thông qua chế độ ăn hợp lý, hạn chế thực phẩm siêu chế biến, duy trì vận động, kiểm soát cân nặng, tiêm vaccine phòng các virus có khả năng gây ung thư.