Nhặt sạn Dấu ấn 100 năm Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam – Kỳ 2: Tránh tạo “chuẩn mực sai” cho lịch sử mỹ thuật Việt Nam

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) - Ở kỳ I của loạt bài, Ngày Nay đã chỉ ra những sai lệch nghiêm trọng trong phần tiểu sử họa sĩ Tô Ngọc Vân, quanh tên trường và chức danh hiệu trưởng. Sang kỳ II, những “hạt sạn” tiếp tục lộ diện trong phần viết về hai hiệu trưởng người Pháp là họa sĩ Victor Tardieu và nhà điêu khắc Évariste Jonchère. Điểm chung của các sai sót này nằm ở việc sử dụng sai danh xưng hành chính, bối cảnh lịch sử, kéo theo hệ quả có thể làm méo mó tiến trình phát triển của giáo dục mỹ thuật Việt Nam.
Ảnh scan từ cuốn sách Dấu ấn 100 năm – Kỷ yếu kỷ niệm 100 năm thành lập Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam.
Ảnh scan từ cuốn sách Dấu ấn 100 năm – Kỷ yếu kỷ niệm 100 năm thành lập Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam.

Gọi sai tên trường là gọi sai lịch sử!

Trong cuốn Dấu ấn 100 năm – Kỷ yếu kỷ niệm 100 năm thành lập Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam (Dấu ấn 100 năm), họa sĩ Victor Tardieu được giới thiệu là Hiệu trưởng Trường Mỹ thuật Việt Nam trong giai đoạn 1925–1937. Đây là một sai lệch rõ ràng về danh xưng và bối cảnh lịch sử.

Theo các tư liệu đã được xác lập, trong giai đoạn từ 1924 đến 1937, ngôi trường do Victor Tardieu sáng lập và lãnh đạo có tên chính thức là Trường Mỹ thuật Đông Dương (École des Beaux-Arts de l’Indochine), trực thuộc Viện Đại học Đông Dương. Trường khai giảng khóa đầu tiên ngày 1/11/1925 và Victor Tardieu giữ chức Hiệu trưởng cho đến khi ông qua đời tại Hà Nội ngày 12/6/1937.

Tên gọi “Trường Mỹ thuật Việt Nam” hoặc các biến thể tương tự chỉ xuất hiện sau Cách mạng Tháng Tám 1945, khi chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tiếp quản và tái tổ chức lại hệ thống giáo dục. Việc áp đặt một danh xưng hiện đại cho một giai đoạn thuộc địa không chỉ là lỗi thuật ngữ, mà còn làm nhòa đi ranh giới lịch sử giữa hai thời kỳ hoàn toàn khác nhau.

Hệ quả của sự nhầm lẫn này không nhỏ. Trước hết, nó làm sai lệch hồ sơ nhân sự của Victor Tardieu, một nghệ sĩ Pháp làm việc trong hệ thống giáo dục thuộc chính quyền bảo hộ. Gắn ông với một thực thể mang tên “Việt Nam” theo nghĩa quốc gia độc lập là không phù hợp với thực tế chính trị thời đó.

Đồng thời, cách gọi này cũng gây hiểu lầm về sự kế thừa, khiến người đọc khó phân biệt giữa giai đoạn Mỹ thuật Đông Dương do người Pháp quản lý và giai đoạn mỹ thuật kháng chiến, mỹ thuật Việt Nam do người Việt tự chủ, tiêu biểu là thời kỳ họa sĩ Tô Ngọc Vân tiếp quản.

Nhặt sạn Dấu ấn 100 năm Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam – Kỳ 2: Tránh tạo “chuẩn mực sai” cho lịch sử mỹ thuật Việt Nam ảnh 1

Việc nhầm lẫn thông tin về họa sĩ Victor Tardieu, vị hiệu trưởng sáng lập là một sai sót đáng tiếc trong cuốn sách. Ảnh scan từ Dấu ấn 100 năm.

Xem nhẹ lỗ hổng tư liệu

Những bất cập không dừng lại ở Victor Tardieu. Trong phần viết về hiệu trưởng thứ hai là nhà điêu khắc Évariste Jonchère, Dấu ấn 100 năm tiếp tục bộc lộ sự thiếu cẩn trọng trong xử lý tư liệu.

Cuốn sách có chú thích nguồn tiếng Pháp cho ba bức ảnh của Évariste Jonchère, dẫn từ ấn phẩm Roger Gain – Évariste Jonchère do Adam Biro xuất bản năm 1991. Tuy nhiên, điều đáng nói là cả tên riêng lẫn địa danh nơi sinh của ông đều bị ghi sai. Trong tiếng Pháp, tên Évariste Jonchère có dấu và cách viết chuẩn, nhưng trong sách lại được ghi thành "Jonchére", một lỗi không thể xem nhẹ trong một ấn phẩm khoa học.

Cũng cần nói thêm rằng, từ ngày 1/7/2025, Việt Nam không còn đơn vị hành chính cấp huyện, nhưng Dấu ấn 100 năm vẫn sử dụng các địa danh cấp huyện cũ trong phần nơi sinh của nhiều hiệu trưởng. Những chi tiết này có thể phần nào cảm thông vì chưa kịp cập nhật. Tuy nhiên, việc nhầm lẫn địa danh của nước Pháp thành nước Ý trong phần tiểu sử của vị hiệu trưởng thứ hai Évariste Jonchère lại là câu chuyện khác, cho thấy sự thiếu kiểm chứng tư liệu một cách căn bản.

Nghiêm trọng hơn, địa danh Coulonges-les-Hérolles, tỉnh Vienne của Pháp, lại bị chuyển thành một địa danh thuộc nước Ý. Nếu lỗi chính tả có thể quy cho sơ suất đánh máy, thì việc “chuyển quốc tịch” cho một địa danh là sai sót về kiến thức lịch sử, khó có thể chấp nhận trong một công trình kỷ yếu quy mô lớn.

Tiền hậu bất nhất trong một ấn phẩm khoa học

Ngay trong phần tiểu sử nghệ thuật của Évariste Jonchère, tên trường vẫn được ghi là Trường Mỹ thuật Đông Dương. Trong khi đó, theo các nghị định hành chính, từ năm 1938, trường đã đổi tên thành Trường Mỹ thuật và Nghệ thuật ứng dụng Đông Dương, và tên gọi này được sử dụng cho đến năm 1942.

So với lỗi gọi Trường Mỹ thuật Việt Nam trong tiểu sử Victor Tardieu và Tô Ngọc Vân, sai lệch này có thể xem là mức độ nhẹ hơn. Tuy nhiên, nó cho thấy một tình trạng chung là sự thiếu nhất quán trong cách tiếp cận tư liệu.

Đáng chú ý, chính Dấu ấn 100 năm lại trình bày khá đầy đủ lịch sử tên gọi của nhà trường qua các giai đoạn: Trường Mỹ thuật Đông Dương thời Pháp thuộc, Trường Cao đẳng Mỹ thuật năm 1945, Trường Trung cấp Mỹ thuật năm 1950, Trường Cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam năm 1957, Trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội năm 1981 và Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam từ năm 2008.

Như vậy, ngay trong nội dung cuốn sách, không hề tồn tại danh xưng chính thức “Trường Mỹ thuật Việt Nam” cho các giai đoạn trước 1957. Việc sử dụng danh xưng này trong phần tiểu sử các hiệu trưởng vì thế càng trở nên khó hiểu.

Trong nghiên cứu lịch sử, tên gọi không chỉ là vấn đề hình thức. Mỗi tên trường gắn với một nghị định, một sắc lệnh và một bối cảnh chính trị cụ thể. Gọi sai tên một tổ chức đồng nghĩa với việc cắt đứt mối liên hệ với toàn bộ hệ thống lưu trữ liên quan đến nó.

Nhặt sạn Dấu ấn 100 năm Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam – Kỳ 2: Tránh tạo “chuẩn mực sai” cho lịch sử mỹ thuật Việt Nam ảnh 2

Hiệu trưởng Évariste Jonchère sinh ra và lớn lên ở Pháp nhưng lại được "nhập tịch" sang Italia. Ảnh scan từ Dấu ấn 100 năm.

Sự khác biệt giữa “Đông Dương” và “Việt Nam” không chỉ là khác biệt địa lý, mà là ranh giới giữa thân phận thuộc địa và vị thế độc lập. Việc “ước chừng” hay đánh tráo khái niệm ở đây vô tình xóa nhòa ý nghĩa của quá trình giành độc lập và sự chuyển đổi căn bản của nền giáo dục sau năm 1945.

Khi một công trình được coi là chính thống sai ngay từ danh xưng, nó rất dễ trở thành “chuẩn mực sai” cho sách giáo khoa, báo chí và các thế hệ nghiên cứu sau. Đây cũng là lý do khiến công chúng có quyền đặt câu hỏi về mức độ tin cậy của toàn bộ nội dung còn lại.

Những sai lệch mang tính hệ thống này đặt ra dấu hỏi về quá trình đọc duyệt bản thảo của những người chịu trách nhiệm học thuật của cuốn sách. Dấu ấn 100 năm từng được kỳ vọng là một công trình ghi dấu lịch sử, nhưng sự cẩu thả trong danh xưng và tư liệu lại đang làm mờ đi giá trị mà cuốn sách hướng tới.

Phong Nha - Kẻ Bàng lọt danh sách 11 điểm đến đẹp nhất Việt Nam
Phong Nha - Kẻ Bàng lọt danh sách 11 điểm đến đẹp nhất Việt Nam
(Ngày Nay) - Ngày 9/9, Ban Quản lý Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng cho biết, Tạp chí The Times (Vương quốc Anh) vừa giới thiệu danh sách 11 điểm đến đẹp nhất Việt Nam năm 2026, trong đó Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng (tỉnh Quảng Trị) là một trong những điểm đến tiêu biểu, tiếp tục khẳng định sức hút của Di sản thiên nhiên thế giới trên bản đồ du lịch Việt Nam và quốc tế.
TP Hồ Chí Minh: Cắt giảm hội thi, hội họp không cần thiết và đẩy mạnh hồ sơ số trong trường học
TP Hồ Chí Minh: Cắt giảm hội thi, hội họp không cần thiết và đẩy mạnh hồ sơ số trong trường học
(Ngày Nay) - Ngày 10/9, Sở Giáo dục và Đào tạo TP Hồ Chí Minh có văn bản yêu cầu các cơ sở giáo dục phổ thông rà soát, cắt giảm các cuộc thi, hội thi, hồ sơ, sổ sách, hội họp và báo cáo trung gian không cần thiết; đồng thời đẩy mạnh hồ sơ số, từng bước thay thế hồ sơ giấy nhằm dành thêm thời gian và nguồn lực cho hoạt động dạy học, giáo dục học sinh.
Lễ hội Cầu mưa Xỏ Nặm Phạ là phong tục truyền thống giàu giá trị văn hóa, tinh thần của đồng bào dân tộc Thái ở miền Tây Nghệ An.
Châu Lộc phục dựng Lễ hội Cầu mưa Xỏ Nặm Phạ
(Ngày Nay) - Ngày 20/9/2026, tại xã Châu Lộc, tỉnh Nghệ An sẽ diễn ra Lễ hội Cầu mưa “Xỏ Nặm Phạ” – một phong tục truyền thống giàu giá trị văn hóa, tinh thần của đồng bào dân tộc Thái ở miền Tây Nghệ An.
Nhà hát nghệ thuật Hát bội TPHCM sẽ đưa đặc sản hát bội Nam bộ đến Festival Thăng Long - Hà Nội lần II - năm 2026.
Hát bội TPHCM góp mặt tại Festival Thăng Long - Hà Nội lần II
(Ngày Nay) -Nhà hát nghệ thuật Hát bội TPHCM sẽ tham gia Festival Thăng Long - Hà Nội lần II năm 2026, giới thiệu những nét đặc trưng của hát bội phương Nam qua nghi thức lễ Nghinh thần Đại bội và trích đoạn lịch sử “Trần Bình Trọng tuẫn tiết” .
IMC 2026 sẽ mở ra cơ hội gặp gỡ và đối thoại trực tiếp về những cơ hội và thách thức của ngành công nghiệp Việt Nam
Từ AI đến sản xuất xanh: Những bài toán lớn tại Hội nghị Công nghiệp Sản xuất Quốc tế Việt Nam 2026
(Ngày Nay) - Khi lợi thế chi phí không còn đủ để bảo đảm sức cạnh tranh, ngành sản xuất Việt Nam phải đồng thời giải nhiều bài toán về công nghệ, năng lượng, nhân lực và chuỗi cung ứng. Diễn ra từ ngày 9 đến 11/9/2026 tại Trung tâm Triển lãm Việt Nam (VEC), Hội nghị Công nghiệp Sản xuất Quốc tế Việt Nam 2026 (IMC 2026) quy tụ đại diện cơ quan quản lý, tập đoàn công nghệ, doanh nghiệp sản xuất và các nhà mua hàng lớn để cùng tìm lời giải và mở rộng cơ hội hợp tác.