Nghệ thuật khảm Tiffany trong dòng chảy từ cổ điển đến hiện đại

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) - Từng bị xem là một kỹ thuật trang trí lệ thuộc vào hội họa, nghệ thuật khảm đã được Louis Comfort Tiffany “giải phóng” bằng chính chất liệu kính và khả năng biểu đạt của ánh sáng. Khảm Tiffany không chỉ định hình một phong cách thẩm mỹ riêng, mà còn mở ra câu chuyện nhiều lớp về sáng tạo, sự cộng tác và hành trình nhiều biến động của một di sản nghệ thuật.
Hốc trang trí hình công thuộc phần hậu bàn thờ của Nhà nguyện Triển lãm Columbia. Ảnh: The “Lost” Treasures of Louis Comfort Tiffany
Hốc trang trí hình công thuộc phần hậu bàn thờ của Nhà nguyện Triển lãm Columbia. Ảnh: The “Lost” Treasures of Louis Comfort Tiffany

Từ kỹ thuật cổ đại đến bước ngoặt mang tên Tiffany

Khảm là một trong những hình thức nghệ thuật lâu đời nhất của nhân loại, với lịch sử kéo dài hơn bốn nghìn năm. Từ những mảnh đá vôi, xà cừ gắn trên thân gỗ ở vùng Lưỡng Hà cổ đại, đến sàn sỏi màu của Hy Lạp hay những bức chân dung hoàng gia lộng lẫy trong các thánh đường Byzantine, kỹ thuật khảm đã không ngừng phát triển cả về vật liệu lẫn biểu đạt.

Bước ngoặt quan trọng xuất hiện khi kính trở thành chất liệu chủ đạo. Nhẹ hơn đá, dễ tạo hình và có khả năng phản chiếu ánh sáng, kính giúp tranh khảm đạt được độ rực rỡ và chiều sâu thị giác vượt trội. Những mảnh kính nhỏ được đặt nghiêng ở nhiều góc độ khác nhau, cho phép bề mặt tác phẩm bắt sáng từ mọi hướng, tạo nên hiệu ứng lung linh đặc trưng.

Nghệ thuật khảm Tiffany trong dòng chảy từ cổ điển đến hiện đại ảnh 1
Chậu cây khảm kính của Tiffany Studios. Ảnh: The “Lost” Treasures of Louis Comfort Tiffany

Tuy nhiên, đến cuối thế kỷ XIX, nghệ thuật khảm dần đánh mất bản sắc khi bị “hội họa hóa”, chủ yếu dùng để sao chép tranh sơn dầu. Các phương pháp sản xuất hàng loạt ra đời giúp giảm chi phí và rút ngắn thời gian thi công, nhưng cũng khiến khảm trở thành một hình thức trang trí mang tính cơ học, thiếu sáng tạo.

Trong bối cảnh đó, Louis Comfort Tiffany nhìn thấy một khả năng khác: khảm không chỉ là phương tiện tái hiện hình ảnh, mà có thể trở thành một ngôn ngữ nghệ thuật độc lập. Ở đó, chính chất liệu kính, màu sắc và ánh sáng đóng vai trò trung tâm trong việc tạo nên trải nghiệm thị giác. Chính từ nhận thức này, ông bắt đầu đặt nền móng cho một hướng đi mới của nghệ thuật khảm.

Nhà nguyện Columbia và tuyên ngôn nghệ thuật bằng kính

Nhà nguyện tại Triển lãm Columbia năm 1893 là cột mốc quan trọng, nơi Louis Tiffany lần đầu tiên trình bày trọn vẹn quan niệm của mình về nghệ thuật khảm. Không còn là những bức “tranh bằng đá” mô phỏng hội họa, các mảng khảm tại đây được xây dựng như một hệ thống thị giác độc lập, trong đó chất liệu kính và ánh sáng giữ vai trò chủ đạo.

Bề mặt bàn thờ được tạo nên từ những ô kính vuông nhỏ với sắc độ xám ngọc trai biến thiên, mang lại cảm giác mềm mại như mây. Trên nền đó, các biểu tượng tôn giáo được thể hiện bằng xà cừ và kính sectiliae (những mảnh kính được cắt tự do theo hình dạng của hình ảnh), nhấn mạnh hình khối hơn là chi tiết tả thực. Những hình tượng như thiên thần, sư tử, bò hay đại bàng được giản lược thành các dạng thức trừu tượng, vừa mang tính biểu tượng, vừa tạo nên trải nghiệm thị giác hiện đại.

Nghệ thuật khảm Tiffany trong dòng chảy từ cổ điển đến hiện đại ảnh 2
Bàn thờ thuộc bộ nội thất của Nhà nguyện Triển lãm Columbia. Ảnh: The “Lost” Treasures of Louis Comfort Tiffany
Nghệ thuật khảm Tiffany trong dòng chảy từ cổ điển đến hiện đại ảnh 3

Huy chương trung tâm bàn thờ, Nhà nguyện Triển lãm Columbia. Chất liệu xà cừ, đá kính và hạt đồng. Ảnh: The “Lost” Treasures of Louis Comfort Tiffany

Nghệ thuật khảm Tiffany trong dòng chảy từ cổ điển đến hiện đại ảnh 4
Cửa nhà tạm từ bàn thờ. Lưới mạ vàng gắn ngọc bích, hổ phách, sỏi thạch anh, vỏ trai và vỏ bào ngư. Ảnh: The “Lost” Treasures of Louis Comfort Tiffany

Ở phần trang trí phía trên, Tiffany khai thác tối đa đặc tính của kính: từ kính nhăn, gấp nếp, ánh kim đến các chi tiết nổi như hạt và bán cầu thủy tinh. Ánh sáng khi chiếu vào các bề mặt này không chỉ làm sáng tác phẩm mà còn tạo nên chuyển động thị giác liên tục, khiến toàn bộ không gian trở nên vô cùng sống động. Chính cách xử lý này đã đưa khảm vượt ra khỏi vai trò trang trí, biến việc ngắm những tác phẩm khảm trở thành một trải nghiệm cảm nhận ánh sáng đầy sắc màu.

Nghệ thuật khảm Tiffany trong dòng chảy từ cổ điển đến hiện đại ảnh 5
Chi tiết từ đèn chùm điện (electrolier) của Nhà nguyện Triển lãm Columbia. Ảnh: The “Lost” Treasures of Louis Comfort Tiffany

Như vậy, với nhà nguyện Columbia, Tiffany không chỉ giới thiệu một công trình hoàn chỉnh, mà còn khẳng định một hướng đi mới: khảm là nghệ thuật của vật liệu và ánh sáng, nơi vẻ đẹp không nằm ở việc tái hiện thế giới, mà ở cách thế giới được biến đổi qua kính màu nghệ thuật.

Một di sản tập thể và hành trình nhiều biến động

“Khảm Tiffany” chưa bao giờ là câu chuyện của riêng một cá nhân. Dù Louis Tiffany giữ vai trò định hướng thẩm mỹ và phát triển chất liệu kính, nhiều thiết kế lại đến từ các nghệ sĩ khác như Maxfield Parrish, Harry Stoner hay Aristide Leonori, trong khi hàng chục nghệ nhân trong xưởng đảm nhiệm việc cắt, ghép và hoàn thiện từng mảnh nhỏ. Chính tính tập thể này khiến mỗi tác phẩm khảm trở thành kết quả của sự phối hợp giữa ý tưởng, kỹ thuật và vật liệu, nơi kính Favrile của Tiffany đóng vai trò cốt lõi, mang lại hiệu ứng ánh sáng đặc trưng (kính Favrile là loại kính có màu sắc nằm trong chính khối kính, không phải phủ lên bề mặt, do đó màu có độ sâu và không bị phai theo thời gian).

Nghệ thuật khảm Tiffany trong dòng chảy từ cổ điển đến hiện đại ảnh 6
Tranh khảm “Dream Garden” tại tòa nhà Curtis Publishing Company, Philadelphia. Ảnh: The “Lost” Treasures of Louis Comfort Tiffany

Tuy đạt đến đỉnh cao nghệ thuật, số phận của nhiều công trình lại đầy thăng trầm. Nhà nguyện tại Triển lãm Columbia, tác phẩm mà Tiffany tâm đắc nhất, sau khi được chuyển đến Nhà thờ St. John the Divine đã dần bị bỏ hoang, hư hại nghiêm trọng bởi ẩm mốc và xuống cấp kết cấu. Những bức thư từ năm 1916 cho thấy tình trạng gần như sụp đổ của công trình, buộc chính Tiffany phải đề nghị tự chi trả để tháo dỡ và phục chế.

Bi kịch chưa dừng lại ở đó. Sau khi được di dời, Nhà nguyện tiếp tục rơi vào tình trạng phân tán, xuống cấp do hỏa hoạn, điều kiện bảo quản kém và cả những sai sót trong quá trình vận chuyển. Nhiều mảng khảm cùng chi tiết trang trí bị thất lạc hoặc hư hại nghiêm trọng, chỉ một phần được cứu vãn và đưa về lưu giữ tại Florida. Trong khi đó, một số tác phẩm khác của Tiffany, như các mảng khảm tại nhà thờ St. Michael (New York) hay bức màn kính tại Nhà hát Quốc gia Mexico vẫn được bảo tồn nguyên vẹn và tiếp tục phát huy giá trị trong không gian nguyên bản của chúng.

Nghệ thuật khảm Tiffany trong dòng chảy từ cổ điển đến hiện đại ảnh 7
Màn chắn lửa tại Nhà hát Quốc gia, Cung Mỹ thuật, Mexico City. Do Tiffany Studios thực hiện dựa trên thiết kế của Harry Stoner. Ảnh: The “Lost” Treasures of Louis Comfort Tiffany

Dẫu trải qua nhiều biến cố, di sản của Tiffany vẫn được ghi nhận không chỉ ở các công trình cụ thể, mà ở cách ông định nghĩa lại nghệ thuật khảm. Đó là một loại hình không còn phụ thuộc vào hội họa, mà trở thành không gian nơi ánh sáng, vật liệu và bàn tay con người cùng nhau kiến tạo nên vẻ đẹp mang tính độc bản.

Theo The “Lost” Treasures of Louis Comfort Tiffany
Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn chủ trì Phiên họp.
Quốc hội tập trung giám sát các vấn đề nóng được xã hội quan tâm
(Ngày Nay) - Năm 2026 và 2027, Quốc hội tiếp tục giám sát tối cao, tập trung vào việc hoàn thiện thể chế, ứng dụng mạnh mẽ về chuyển đổi số; trong đó tiếp tục tập trung vào việc giám sát các văn bản quy phạm pháp luật là nhiệm vụ trọng tâm, liên tục, thường xuyên.