Cuộc sống của một nàng thơ có thú vị như chúng ta vẫn tưởng?

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) - Trong cuốn sách mới của mình, "Muse: Uncocting the Hidden Figures Behind Art History’s Masterpieces" (Nàng thơ: Khám phá những bức tranh ẩn giấu đằng sau những kiệt tác nghệ thuật lịch sử), Ruth Millington đã giới thiệu về cuộc đời của 29 nhân vật đã truyền cảm hứng cho các tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời, bao gồm rất nhiều cái tên bất ngờ và thường bị bỏ quên. Bài viết sẽ giới thiệu 4 cái tên trong số danh sách 29 muse được đề cập trong cuốn sách. 
Elizabeth Siddall làm mẫu cho John Everett Millais trong bức "Ophelia" (1851-52). Cô cũng làm mẫu cho các nghệ sĩ khác bao gồm cả chồng mình là Dante Gabriel Rossetti.
Elizabeth Siddall làm mẫu cho John Everett Millais trong bức "Ophelia" (1851-52). Cô cũng làm mẫu cho các nghệ sĩ khác bao gồm cả chồng mình là Dante Gabriel Rossetti.

1. Dora Maar

Mặc dù là một nghệ sĩ và nhiếp ảnh gia tài năng, Dora Maar chắc chắn đã bị lu mờ trước tên tuổi của người tình Pablo Picasso. Ông từng khắc họa Dora qua bức họa nổi tiếng "Weeping woman" (Người phụ nữ khóc, 1937). Họ dường như đã gặp nhau trong một quán cà phê ở Paris sau khi Picasso nhìn thấy Maar đang “chơi một trò chơi trong đó cô ấy đâm một con dao giữa các ngón tay vào mặt bàn gỗ”, Millington viết.

Millington tiếp tục: "Dù giai thoại về cuộc gặp gỡ của họ có là sự thật hay không, thì nó vẫn là hình ảnh thu nhỏ của mối tình chín năm đầy xúc động, sáng tạo và đầy biến động của họ." Trong khi "Weeping woman" - được vẽ một năm sau cuộc gặp gỡ đầu tiên - có thể được coi là đại diện của một mối quan hệ phức tạp, Millington gợi ý rằng có những ý tưởng lớn hơn đang diễn ra. “Khi Maar tham gia chính trị gặp Picasso, quan điểm cánh tả của bà đã tác động đáng kể đến ông [...] Ngày càng chia sẻ sự đồng cảm và theo bước chân sáng tạo của Maar, Picasso trở nên say mê với chủ đề nỗi đau khổ của con người".

Tuy nhiên, Maar sau đó đã tuyên bố rằng tất cả các bức chân dung của Picasso “về tôi đều là dối trá. Không một ai [trong những hình vẽ đó] là Dora Maar ”.

Cuộc sống của một nàng thơ có thú vị như chúng ta vẫn tưởng? ảnh 1

Pablo Picasso, "Weeping woman", 1937

2. Elizabeth Siddall

Elizabeth “Lizzie” Siddall là nàng thơ bất tử trong bức tranh nổi tiếng của John Everett Millais - "Ophelia" (1851-52). Theo Millington, Elizabeth sở hữu kiến ​​thức sâu rộng và quan tâm đến nghệ thuật và văn học, viết thơ cũng như vẽ tranh.

Trong bài tiểu luận về nữ quyền, "Vai trò của Nàng thơ" (2008), Germaine Greer viết rằng "nàng thơ" không phải là một người mẫu được trả lương. Nhưng Millington tiết lộ, trong trường hợp của Siddall, điều này khác xa sự thật; vì Elizabeth đã được trả thù lao cao. Ban đầu, cô ấy làm người mẫu bán thời gian cùng với công việc chính của mình trong một cửa hàng bán mũ, nhưng theo thời gian, cô ấy đã tạo dựng được một sự nghiệp có lợi nhuận của riêng mình.

Cuộc sống của một nàng thơ có thú vị như chúng ta vẫn tưởng? ảnh 2

3. Frida Kahlo

“Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc vẽ tranh cho đến năm 1926, khi tôi đang nằm trên giường vì tai nạn ô tô,” nữ nghệ sĩ Mexico nổi tiếng với những bức chân dung tự họa, hướng ánh nhìn vào bên trong và đồng thời khoe cơ thể bị tàn phá bởi bệnh bại liệt thời thơ ấu, và có thể là tật nứt đốt sống, cũng như một vụ tai nạn xe buýt dã man năm 18 tuổi, khiến bà gãy xương và cột sống, dẫn đến việc Kahlo phải cắt cụt chân.

Ước mơ trở thành bác sĩ bị phá hủy, Kahlo đã lấy trộm sơn dầu từ cha cô và "bắt đầu vẽ". Những bức chân dung tự họa của Kahlo — nơi bà thể hiện một cách hiệu quả vai nàng thơ của chính mình. Những bức tranh thường thể hiện những tổn thương mà cơ thể bà phải trải qua với một sự gần gũi khó có thể tưởng tượng được nếu miêu tả một người khác. "Trong bệnh viện Henry Ford" (1932) được vẽ ngay sau khi bị sẩy thai, Kahlo khỏa thân nằm trên giường bệnh bê bết máu và một sợi dây giống như dây rốn dính vào thai nhi và các đồ vật khác xung quanh bà.

Ngoài việc vẽ một phần của tác phẩm theo "cách thức lâm sàng của một minh họa y tế, Kahlo cũng kể lại những trải nghiệm chủ quan của mình với tư cách là một bệnh nhân”, Millington viết. Trên sàn nhà [trong tranh] là một bông hoa lan màu tím mà chồng của Kahlo, họa sĩ Diego Rivera đã tặng cho bà, "trong khi trên đầu bà bay lên một con ốc sên, mà sau này bà tiết lộ là tượng trưng cho sự chậm chạp của quá trình sẩy thai mà bản thân đã phải chịu đựng".

Cuộc sống của một nàng thơ có thú vị như chúng ta vẫn tưởng? ảnh 3

Chris Ofili, "No Woman, No Cry" (Không phụ nữ, không nước mắt) (1998)

4. Doreen Lawrence

Doreen Lawrence có một cậu con trai Stephen đã bị giết bởi một nhóm thanh niên da trắng trong một cuộc tấn công phân biệt chủng tộc vô cớ ở phía đông nam London vào năm 1993. Lawrence đã truyền cảm hứng cho bức tranh miêu tả năm 1998 của Chris Ofili về một người phụ nữ da đen khóc những giọt nước mắt xanh lam nhạt, đeo một chiếc vòng cổ làm bằng phân voi. Ofili đã ghi dòng chữ “R.I.P. Stephen Lawrence ”bên dưới lớp sơn và phân. Ông mô tả: “Đứa trẻ này đã bị giết bởi những kẻ phân biệt chủng tộc da trắng… hình ảnh đọng lại trong tâm trí tôi không chỉ là mẹ nó mà còn là nỗi buồn, nỗi buồn sâu sắc, cho một người sẽ không bao giờ quay trở lại. Tôi nhớ đã hoàn thành bức tranh và phủ nó lên, bởi vì nó [đem lại cảm xúc] quá mạnh.”

Theo The Art Newspaper
Tối 3/2: Trao giải Búa liềm Vàng lần thứ X năm 2025
Tối 3/2: Trao giải Búa liềm Vàng lần thứ X năm 2025
(Ngày Nay) - Tối 3/2, tại Nhà hát Hồ Gươm (Hà Nội), nhân dịp kỷ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, mừng Đảng, mừng Xuân, mừng đất nước và chào đón năm mới Bính Ngọ 2026, Ban Tổ chức Trung ương chủ trì, phối hợp với Tạp chí Cộng sản, báo Nhân Dân, Đài Truyền hình Việt Nam, Hội Nhà báo Việt Nam tổ chức Lễ tuyên dương Bí thư chi bộ xuất sắc và công bố, trao Giải Búa liềm Vàng lần thứ X năm 2025.
Vững bước dưới cờ Đảng
Vững bước dưới cờ Đảng
(Ngày Nay) - Tạp chí Ngày Nay trân trọng giới thiệu bài viết của đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, với tiêu đề: "Vững bước dưới cờ Đảng".