Huỳnh Lê Nhật Tấn: Vẽ tranh để tự chữa bệnh chính mình

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) -Huỳnh Lê Nhật Tấn được biết đến đầu tiên là một nhà thơ nhưng với anh hội họa cũng là một lối giải bày của tâm hồn mình. Cả thơ và họa đến với Huỳnh Lê Nhật Tấn có vẻ rất chậm rãi, vì sự suy nghiệm đắn đo hay bởi tâm hồn anh vốn rất thong dong khi làm nghệ thuật, khiến cho số lượng tập thơ và triển lãm tranh khá mỏng so với tuổi đời.
Tác phẩm "Người và chân lý" trong triển lãm 'Miền thiêng xanh" của Huỳnh Lê Nhật Tấn
Tác phẩm "Người và chân lý" trong triển lãm 'Miền thiêng xanh" của Huỳnh Lê Nhật Tấn

Từ 25/9 – 5/10 tại 22 Gallery (22 Phạm Cự Lượng, phường Tân Sơn Hòa, TPHCM), Huỳnh Lê Nhật Tấn triển lãm cá nhân lần thứ 3 mang tên “Miền thiêng xanh” với hơn 40 tác phẩm acrylic trên bố. Ngày Nay có cuộc trò chuyện cùng Huỳnh Lê Nhật Tấn.

Nếu tự định vị mình, anh chọn là nhà thơ hay là họa sĩ, tại sao?

Huỳnh Lê Nhật Tấn: Thực sự, tôi không tham lam để hòa quyện vào thi – họa. Tuổi ấu thơ, tôi luôn mơ ước trở thành một họa sĩ; tôi ham vẽ hơn học hành chăm chỉ, thích đọc sách rồi ngồi riêng mình mơ mộng, thích tưởng tượng vẽ ra. Nhưng bước đường đời, điều kiện thời gian, gia đình rơi vào hoàn cảnh khó khăn, nên tôi không được đi trọn con đường trường lớp mỹ thuật. Tôi đã từng làm nhiều nghề để mưu sinh. Những lúc buồn thân phận, yêu đơn phương, tôi lại lôi giấy vẽ ra, luyện thi vào trường mỹ thuật, nhưng thất bại vì cảnh đời. Sau cùng, tôi chọn cách tự học, tự mày mò tới cùng

Huỳnh Lê Nhật Tấn: Vẽ tranh để tự chữa bệnh chính mình ảnh 1

Tác phẩm "Người đi tìm vàng" trong triển lãm 'Miền thiêng xanh" của Huỳnh Lê Nhật Tấn

Cuộc sống quá nhiều thăng trầm, buồn đau. Và chính những khoảnh khắc bế tắc đó, thơ ào đến như lối giải thoát. Thơ là dòng sông chảy, mà chữ nghĩa bị ám ảnh, là tiếng thở dài thân phận. Tôi bị đẩy ra giữa hai bến bờ, một bên là hội họa, bên là thi ca. Có lúc thấy mình là họa sĩ đam mê vẽ, có khi lại thấy mình là kẻ lấy giấy viết nên bài thơ. Rốt cuộc, tôi không chọn – mà chính đời sống đã chọn tôi đi trên cả hai con đường gập ghềnh ấy.

Ở tuổi này, anh chỉ triển lãm cá nhân 3 lần, như thế là nhiều hay ít với một họa sĩ chuyên nghiệp như anh?

Huỳnh Lê Nhật Tấn: Nếu so với một họa sĩ chuyên nghiệp, có thể là ít. Nhưng với tôi, là quá may mắn mọi chuyện đều từ chữ “duyên” tình bạn anh em chia sẻ. Tôi chỉ biết gieo ra hình ảnh của chính mình bằng đam mê. Người đời hay giễu cợt: “Vẽ không bán được thì vẽ làm gì?”. Tôi thường chỉ cười. Ừ vẽ tự chữa bệnh chính mình và cho cả người xem tranh chạm đến.

Huỳnh Lê Nhật Tấn: Vẽ tranh để tự chữa bệnh chính mình ảnh 2

Tác phẩm “Khúc trầm" trong triển lãm 'Miền thiêng xanh" của Huỳnh Lê Nhật Tấn

Triển lãm với tôi không phải là cuộc đua số lượng. Đó giống cuộc đối thoại riêng, là cách tự bày trò chơi nghệ thuật đời mình. Tôi vẽ để thắp lên ngọn lửa, để lưu lại hơi thở, để tự đặt câu hỏi tồn tại. Bởi vậy, dù chỉ vài lần triển lãm, nhưng mỗi lần đều là cái mốc đánh dấu, khúc ngoặt tưởng nhớ ba mẹ tôi, là người sinh thành trong chính tôi.

Anh có thể gợi ý người xem và nhà sưu tập “để hiểu” tranh của anh sẽ phải tiếp cận như thế nào?

Huỳnh Lê Nhật Tấn: Nghệ thuật vốn tồn tại như điều bí mật, một ổ khóa mê cung. Nếu nghệ sĩ nói ra hết, thì còn gì để hấp dẫn nữa? Tôi thích để tranh trở thành một khoảng trống hư vô, nơi người xem tự soi chiếu mình. Và trên tay có chìa khóa mở ra mọi thứ thì thú vị biết bao.

Các nhà sưu tập, hay bất cứ ai đến với tranh tôi, có thể đọc những bài thơ tôi viết, rồi bước vào thế giới siêu thực trong tranh. Nhưng đừng dừng ở đó, hãy để tâm thức tự mở ra cánh cửa riêng. Mỗi bức tranh có thể gợi ra bài thơ khác, câu chuyện mà chính người xem sáng tạo.

Huỳnh Lê Nhật Tấn: Vẽ tranh để tự chữa bệnh chính mình ảnh 3

Tác phẩm “Người và ký tự loài chim" trong triển lãm 'Miền thiêng xanh" của Huỳnh Lê Nhật Tấn

Tranh của tôi là một lời thì thầm, một gợi ý. Nó không khép kín. Người vẽ chỉ gửi đi một mảnh linh hồn. Còn sự rung động - đó là của người đối diện. Có khi, bức tranh tôi vẽ chỉ là một mồi lửa, để rồi chính người xem mới là kẻ viết tiếp ngọn lửa ấy bằng cảm xúc, bằng thơ ca của riêng họ.

“Vì “Con chim chết dưới cội hoa/ Tiếng kêu rụng giữa san hà xanh xao” mà Phạm Thiên Thư đi tìm động hoa vàng ở ngay cõi lãng du nơi trần thế, và đôi lúc ở trong quán tưởng.

“Miền thiêng xanh” với Huỳnh Lê Nhật Tấn cũng là một nơi chốn như vậy, nhưng không phải để tìm kiếm nữa, mà đã ở trong đó rồi. Đôi khi ở như mắc kẹt, đôi khi tự tại, đôi khi phiêu bồng, đôi khi muốn thoát ra... Một tình thế hiện sinh quái đản.

Nói chung, đây là sự hòa trộn giữa mặc cảm cô đơn với quang cảnh rộng rãi, giữa tội lỗi với thăng hoa, giữa cầm tù và vượt thoát…

Cũng như thơ của Huỳnh Lê Nhật Tấn, để mở lối vào, để nhìn ngắm “Miền thiêng xanh” là việc không hề dễ dàng gì, vì vậy mà phải tìm kiếm và suy ngẫm, cũng thú vị. “… Chiều về xám xịt/ lời kinh không tiếng động/ ẩn dụ hư vô” - thơ Huỳnh Lê Nhật Tấn” – theo nhà nghiên cứu mỹ thuật Lý Đợi, giám tuyển “Miền thiêng xanh”.

Huỳnh Lê Nhật Tấn: Vẽ tranh để tự chữa bệnh chính mình ảnh 4

Nhà thơ, họa sĩ Huỳnh Lê Nhật Tấn

Huỳnh Lê Nhật Tấn sinh năm 1973. Sống, làm thơ và vẽ tại Đà Nẵng. Đã ấn hành Men da (thơ, 2009) và Que than (thơ, 2017). Năm 2007, triển lãm “Dấu nối sinh tồn” - Tranh thơ art graphic tại Viet Art Centre, 42 Yết Kiêu, Hà Nội và Đà Nẵng. Năm 2022, Ra mắt sách và triển lãm tranh “Vết căn nguyên” tại Mây Artspace, 36/70 Nguyễn Gia Trí, P.25, Quận Bình Thạnh, TPHCM.

Lễ hội Cầu mưa Xỏ Nặm Phạ là phong tục truyền thống giàu giá trị văn hóa, tinh thần của đồng bào dân tộc Thái ở miền Tây Nghệ An.
Châu Lộc phục dựng Lễ hội Cầu mưa Xỏ Nặm Phạ
(Ngày Nay) - Ngày 20/9/2026, tại xã Châu Lộc, tỉnh Nghệ An sẽ diễn ra Lễ hội Cầu mưa “Xỏ Nặm Phạ” – một phong tục truyền thống giàu giá trị văn hóa, tinh thần của đồng bào dân tộc Thái ở miền Tây Nghệ An.
Nhà hát nghệ thuật Hát bội TPHCM sẽ đưa đặc sản hát bội Nam bộ đến Festival Thăng Long - Hà Nội lần II - năm 2026.
Hát bội TPHCM góp mặt tại Festival Thăng Long - Hà Nội lần II
(Ngày Nay) -Nhà hát nghệ thuật Hát bội TPHCM sẽ tham gia Festival Thăng Long - Hà Nội lần II năm 2026, giới thiệu những nét đặc trưng của hát bội phương Nam qua nghi thức lễ Nghinh thần Đại bội và trích đoạn lịch sử “Trần Bình Trọng tuẫn tiết” .
IMC 2026 sẽ mở ra cơ hội gặp gỡ và đối thoại trực tiếp về những cơ hội và thách thức của ngành công nghiệp Việt Nam
Từ AI đến sản xuất xanh: Những bài toán lớn tại Hội nghị Công nghiệp Sản xuất Quốc tế Việt Nam 2026
(Ngày Nay) - Khi lợi thế chi phí không còn đủ để bảo đảm sức cạnh tranh, ngành sản xuất Việt Nam phải đồng thời giải nhiều bài toán về công nghệ, năng lượng, nhân lực và chuỗi cung ứng. Diễn ra từ ngày 9 đến 11/9/2026 tại Trung tâm Triển lãm Việt Nam (VEC), Hội nghị Công nghiệp Sản xuất Quốc tế Việt Nam 2026 (IMC 2026) quy tụ đại diện cơ quan quản lý, tập đoàn công nghệ, doanh nghiệp sản xuất và các nhà mua hàng lớn để cùng tìm lời giải và mở rộng cơ hội hợp tác.
Ảnh minh họa
Khi cha mẹ biến thể thao trẻ em thành áp lực thành tích
(Ngày Nay) - Thay vì giúp trẻ rèn luyện sức khỏe, xây dựng sự tự tin và kỹ năng làm việc nhóm, việc chạy theo thành tích từ quá sớm có thể khiến thể thao trở thành nguồn áp lực, thậm chí khiến trẻ muốn bỏ cuộc.
Chị Danh Thị Thanh Thúy (áo đỏ) đang dạy các em nhỏ học chữ.
Lớp học của tình thương – Bài 2: Lớp học dưới chân cầu
(Ngày Nay) - Giữa chốn phồn hoa đô hội của thành phố lớn nhất cả nước, ít ai ngờ rằng vẫn còn đó những mảnh đời không thể đến được lớp học. Các em phải nương nhờ vào lớp học của tình thương và lòng nhân ái của “những người thầy” với lòng nhân ái.