Từ giả tưởng đến thực nghiệm khoa học
Ý tưởng sản xuất thực phẩm trên sao Hỏa từng được phổ biến qua các tác phẩm khoa học viễn tưởng. Tuy nhiên, thay vì các giải pháp mang tính tình thế, giới khoa học hiện nay đang theo đuổi những mô hình có thể vận hành bền vững.
Một trong những hướng đi đáng chú ý là tận dụng vi khuẩn lam - dạng sống cổ xưa có khả năng quang hợp và tham gia vào các chu trình dinh dưỡng cơ bản của sinh quyển Trái đất.
Nghiên cứu gần đây của nhóm khoa học tại Đại học Bremen (Đức) đã cụ thể hóa hướng tiếp cận này bằng thực nghiệm. Mục tiêu của họ là phát triển một loại phân bón sinh học có thể sử dụng trực tiếp với đất đá sao Hỏa, từ đó hỗ trợ trồng trọt trong các sứ mệnh dài hạn.
Biến đất đá sao Hỏa thành tài nguyên sinh học
Trong thí nghiệm, các nhà nghiên cứu sử dụng chất mô phỏng đất sao Hỏa và đưa vi khuẩn lam vào quá trình xử lý. Vi khuẩn lam “tiêu thụ” vật liệu này, sau đó sinh khối của chúng được chuyển hóa thành phân bón giàu dinh dưỡng. Cách tiếp cận này cho phép chuyển đổi môi trường gần như vô sinh thành một hệ nền có khả năng nuôi dưỡng thực vật.
Để đạt hiệu quả tối ưu, nhóm nghiên cứu đã kiểm soát nhiều biến số quan trọng, bao gồm nhiệt độ, lượng vi khuẩn sử dụng, xử lý nhiệt trước thí nghiệm và nồng độ amoni - nguồn cung cấp nitơ thiết yếu. Việc lượng hóa các yếu tố này giúp chuyển nghiên cứu từ mức độ ý tưởng sang gần hơn với ứng dụng thực tiễn.
![]() |
Hình ảnh bèo tấm được nuôi trồng bằng vi khuẩn lam trong nghiên cứu này. (Nguồn ảnh: Tiago Ramalho) |
Kết quả cho thấy điều kiện tối ưu đạt được ở mức 35°C, với một gram vi khuẩn lam và nồng độ amoni 5 mM (millimolar). Trong điều kiện này, hệ thống tạo ra đủ phân bón để nuôi trồng 27 gram bèo tấm.
Dù con số tuyệt đối còn nhỏ, ý nghĩa khoa học lại rất đáng chú ý: chỉ với một lượng sinh khối vi khuẩn tối thiểu, có thể tạo ra sản lượng thực vật lớn hơn nhiều lần. Đây là yếu tố then chốt đối với các sứ mệnh không gian, nơi mọi tài nguyên đều bị giới hạn nghiêm ngặt.
Nền tảng cho hệ sinh thái tự cung tự cấp
Theo Tiago Ramalho, tác giả chính của nghiên cứu, mục tiêu dài hạn là xây dựng một hệ thống nông nghiệp vận hành hoàn toàn bằng tài nguyên tại chỗ. Trong kịch bản này, con người không cần mang theo đất, phân bón hay nước từ Trái đất, mà có thể khai thác trực tiếp các nguồn lực trên sao Hỏa.
Cách tiếp cận này gắn liền với khái niệm sử dụng tài nguyên tại chỗ (ISRU) - một xu hướng quan trọng trong khoa học không gian. Thay vì phụ thuộc vào vận chuyển từ Trái đất, ISRU hướng tới việc khai thác đất đá, băng nước và khí quyển sẵn có để phục vụ nhu cầu sinh tồn.
Trong bức tranh tổng thể, nông nghiệp chỉ là một phần của hệ sinh thái khép kín. Nước, chẳng hạn, không chỉ phục vụ trồng trọt mà còn dùng cho sinh hoạt, sản xuất nhiên liệu và tạo oxy thông qua điện phân. Các nghiên cứu hiện nay cũng đang xem xét khả năng khai thác băng nước trên sao Hỏa cho nhiều mục đích khác nhau.
Việc kết hợp vi khuẩn lam với các nguồn tài nguyên này có thể tạo thành một chu trình sinh học - kỹ thuật hoàn chỉnh, trong đó chất thải được tái chế và tài nguyên được sử dụng tối đa.
Từ phòng thí nghiệm đến ứng dụng ngoài hành tinh
So với các nghiên cứu trước, điểm nổi bật của công trình này là khả năng xác định các điều kiện vận hành cụ thể. Tuy nhiên, việc chuyển từ môi trường phòng thí nghiệm sang điều kiện thực tế trên sao Hỏa vẫn là thách thức lớn. Các yếu tố như bức xạ cao, áp suất thấp và biến động nhiệt độ có thể ảnh hưởng đến cả vi khuẩn lam lẫn cây trồng.
Dẫu vậy, nghiên cứu đã chứng minh một nguyên lý quan trọng: có thể tạo ra nền tảng sinh học từ những điều kiện khắc nghiệt, nếu khai thác đúng cơ chế tự nhiên.
Trong những thập kỷ tới, vi khuẩn lam có thể trở thành thành phần trung tâm trong các hệ thống hỗ trợ sự sống ngoài Trái đất. Không chỉ cung cấp phân bón, chúng còn có tiềm năng tham gia vào các chu trình sản xuất oxy và tái chế chất thải.
Câu hỏi đặt ra hiện nay không còn là khả năng trồng cây trên sao Hỏa, mà là cách tối ưu hóa các hệ thống này để đạt hiệu quả cao nhất. Những nghiên cứu như của Đại học Bremen cho thấy con đường đó đang dần rõ ràng hơn.
Và trong tiến trình ấy, các “khu vườn ngoài Trái đất” có thể sẽ không còn là viễn tưởng, mà trở thành một phần tất yếu trong chiến lược mở rộng không gian sống của loài người.
