Họa sĩ Lê Duy Ứng: Nhìn đời bằng "tâm nhãn"

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) -  Sinh ra từ một miền quê tan tác bởi bom đạn, đi qua những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất và mất đi đôi mắt ở ngưỡng cửa sinh tử, họa sĩ Lê Duy Ứng vẫn tiếp tục sáng tác không ngơi nghỉ suốt hơn nửa thế kỷ. Khi thị giác không còn, ông “nhìn” đời bằng “tâm nhãn”, bằng ký ức và đôi bàn tay chai sần. Hành trình nghệ thuật của ông là minh chứng sống cho sức mạnh của niềm tin không bao giờ tắt.
Họa sĩ Lê Duy Ứng: Nhìn đời bằng "tâm nhãn"

Từ giảng đường đến chiến hào

Họa sĩ Lê Duy Ứng sinh ra và lớn lên tại vùng đất Quảng Bình, nơi hứng chịu những trận bom dữ dội suốt nhiều năm chiến tranh. Nhắc về quyết định xếp bút nghiên nhập ngũ năm 1971, ông không nói nhiều về lý tưởng lớn lao, mà nhắc đến những ký ức không thể nào quên của một làng quê bị cày xới đến tận cùng.

“Gia đình tôi bị giặc đánh phá, sập lên sập xuống bảy lần”, ông kể chậm rãi. Nhưng ám ảnh nhất là buổi trưa người chú ruột đang ngồi ăn cơm thì một quả bom rơi trúng giữa mâm. Mười hai người trong gia đình cùng một người khách chết ngay tại chỗ. “Chúng tôi chỉ nhặt được một nong thịt, phải chia ra mười ba cái tiểu để chôn. Trời đánh còn tránh miếng ăn, nhưng giặc Mỹ thì không”.

Không lâu sau đó, bom Mỹ lại trút xuống làng, thiêu rụi nhiều ngôi nhà, trong đó có nhà cậu ruột ông. Năm người trong gia đình thiệt mạng, cả làng mất sáu mươi người. Đến nay, làng ông vẫn có một ngày giỗ chung cho những nạn nhân ấy. Một người bác ruột khác cũng chết vì sức ép bom B52 trong hầm kèo. “Quê hương tôi lúc ấy vô cùng đau thương, tang tóc. Nợ nước, thù nhà đối với tôi là ngút trời”. ông nói. Vì thế, khi đang là sinh viên năm thứ ba Trường Cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam, nghe lời kêu gọi của Chủ tịch Tôn Đức Thắng vận động thế hệ trẻ xếp bút nghiên lên đường đánh giặc, họa sĩ Lê Duy Ứng đã tình nguyện viết đơn nhập ngũ.

Vào quân đội, Lê Duy Ứng là lính trinh sát Trung đoàn 101, Sư đoàn 325. Công việc trinh sát buộc ông phải trườn bò, luồn sâu, đối mặt trực tiếp với bom đạn. Nhưng ngay giữa chiến trường, ông vẫn vẽ. “Ở Quảng Trị năm 1972, tôi tham gia trọn vẹn 81 ngày đêm mùa hè đỏ lửa”. ông nhớ lại. “Những ngày đó ác liệt đến mức hầm ngập nước đến thắt lưng, người chết không đưa ra được” .Trong hoàn cảnh ấy, ký họa không còn là sáng tác nghệ thuật theo nghĩa thông thường. Đó là cách để ghi lại sự tồn tại của con người giữa sự hủy diệt. Hơn 100 bức ký họa được ông vẽ trong những ngày ở Thành cổ Quảng Trị. “Có những lúc cầm nắm cơm ăn, trên tay còn dính cả máu của đồng đội. Nó ác liệt đến mức như vậy”. ông nói.

Họa sĩ Lê Duy Ứng: Nhìn đời bằng "tâm nhãn" ảnh 1

Họa sĩ Lê Duy Ứng (Thứ 3 từ phải sang) trong lần kể chuyện lịch sử tại THCS Đức Giang (Hoài Đức). Ảnh: Chu Linh

Chính trong những ngày tháng ấy, ông được phong quân hàm vượt cấp từ hạ sĩ lên chuẩn úy, được khen thưởng và kết nạp Đảng ngay trên chiến hào bảo vệ Thành cổ Quảng Trị ngày 23/8/1972. Sau này, nhà văn Chu Lai đã lấy hình ảnh ông làm nguyên mẫu cho nhân vật họa sĩ Bình trong tiểu thuyết Mưa đỏ.

Họa sĩ Lê Duy Ứng: Nhìn đời bằng "tâm nhãn" ảnh 2

Bức vẽ Bác Hồ bằng máu trong lần bị thương khi Chiến dịch mùa Xuân năm 1975. Ảnh: NVCC

Đến Chiến dịch mùa Xuân 1975, trong một trận đánh ác liệt tại căn cứ Nước Trong, ông bị thương nặng, hỏng hoàn toàn đôi mắt. Trong khoảnh khắc tỉnh táo cuối cùng, ông chấm máu từ hốc mắt vẽ chân dung Bác Hồ, cờ Tổ quốc, cờ Đảng và ghi dòng chữ: “ÁNH SÁNG - NIỀM TIN/ Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân”. Đó là bức vẽ cuối cùng bằng mắt và cũng là khởi đầu cho một hành trình nghệ thuật chưa từng có tiền lệ.

Khi xúc giác trở thành bản vẽ

Sau ngày mất đôi mắt, họa sĩ Lê Duy Ứng rơi vào một cuộc khủng hoảng không chỉ về tinh thần mà còn về nghề nghiệp. Với một họa sĩ được đào tạo bài bản, thị giác không đơn thuần là công cụ quan sát, mà là nền tảng của toàn bộ tư duy tạo hình. Mọi khái niệm về hình, khối, tỷ lệ, không gian giờ đây bỗng dưng bị đặt vào trạng thái vô hiệu.

Bước ngoặt đến khi ông quyết định chuyển từ hội họa sang điêu khắc. Điêu khắc cho phép ông tiếp cận hình khối bằng xúc giác. Những ngày đầu, ông tập nặn đất trong bóng tối hoàn toàn, không phác thảo, không dựng hình bằng mắt, buộc phải xây dựng lại toàn bộ hình ảnh trong não bộ thông qua ký ức giải phẫu, cấu trúc hình học và những bài học hàn lâm tích lũy từ thời sinh viên Trường Cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam.

Họa sĩ Lê Duy Ứng: Nhìn đời bằng "tâm nhãn" ảnh 3

Họa sĩ Lê Duy Ứng (ở giữa) và bức tranh được vẽ tại Buổi kể chuyện lịch sử tại THCS Đức Giang. Ảnh: Chu Linh

Trong sáng tác chân dung, ông không làm việc theo trực giác thuần túy. Ông đo, ngón tay, đốt tay, gang tay trở thành những đơn vị đo lường cố định. Khoảng cách giữa hai mắt, độ rộng xương gò má, chiều dài sống mũi, tỷ lệ trán cằm đều được xác định theo những chuẩn mực đã được ông ghi nhớ như một bảng dữ liệu nằm sẵn trong trí nhớ. Ông luôn bắt đầu bằng việc dựng trục chính của khuôn mặt, rồi mới triển khai từng khối phụ, tương tự quy trình dựng hình của một họa sĩ sáng mắt.

Khi đôi tay lướt trên bề mặt đất hoặc gỗ, ông liên tục đối chiếu cảm giác xúc giác với hình ảnh cấu trúc đã “vẽ” sẵn trong đầu. Chính sự đối chiếu có kỷ luật giữa tay và não bộ này giúp tác phẩm của ông tránh được trạng thái ngẫu hứng hoặc méo lệch hình khối. Với điêu khắc chân dung, sự giống chỉ là điều kiện cần. Thách thức nằm ở nhịp chuyển khối nơi hình khối vận động mềm mại trên bề mặt tác phẩm. Để kiểm soát điều đó, ông sử dụng đồng thời cả lòng bàn tay và đầu ngón tay: lòng bàn tay cảm nhận tổng thể khối lớn, đầu ngón tay dò từng vùng chuyển tiếp nhỏ. Mỗi lần chạm là một lần “đọc” hình khối, nơi xúc giác đảm nhiệm vai trò mà thị giác từng nắm giữ. “Mình sờ xong, cảm nhận được những cái đường nét, những cái mát lành của gỗ, và cái ấm cúng của những hình ảnh mà mình làm ra,” ông nói. Với ông, mỗi tác phẩm là một cấu trúc vừa vật chất vừa tinh thần, nơi xúc giác, ký ức và cảm xúc gặp nhau trong một hệ cảm nhận thống nhất.

Vượt khỏi danh xưng “Người họa sĩ mù”

Nhìn từ góc độ mỹ thuật thuần túy, tác phẩm của họa sĩ Lê Duy Ứng có bố cục chặt chẽ, tỷ lệ vững, hình khối mạch lạc và đặc biệt là “cái thần” được tiết chế, không bi lụy. Đó là dấu hiệu của một nghệ sĩ được đào tạo bài bản và lao động nghiêm túc, chứ không phải sản phẩm của nghị lực đơn thuần. Không chỉ được ghi nhận bằng chất lượng tác phẩm, con đường nghệ thuật của ông còn được khẳng định bằng một hành trình lao động bền bỉ hiếm có. Ông đã có 45 cuộc triển lãm cá nhân và nhóm trải dài khắp ba miền đất nước và ở nước ngoài, giành 9 giải thưởng trong nước và quốc tế. Tên tuổi ông được đưa vào sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 4, tập 1 với bài “Người chiến sĩ giàu nghị lực”, một sự ghi nhận của xã hội đối với đóng góp đặc biệt của ông cho nghệ thuật và đời sống tinh thần.

Ông cũng được xác lập kỷ lục là “Người vẽ tranh, nặn tượng nhiều nhất Việt Nam”, điều mà theo ông, “là một vinh dự lớn trong đời làm nghề”. Tháng 10/2013, họa sĩ Lê Duy Ứng được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng phía sau những danh hiệu ấy không phải là sự ưu ái dành cho hoàn cảnh mà là sự thừa nhận dành cho một nghệ sĩ đã lao động nghiêm túc, bền bỉ và đạt đến trình độ nghề nghiệp đáng kính, vượt xa mọi giới hạn của bản thân.

Khi nguồn lực xã hội cùng tham gia gìn giữ di sản quốc gia
Khi nguồn lực xã hội cùng tham gia gìn giữ di sản quốc gia
(Ngày Nay) - Bảo vật quốc gia thường được hình dung là các hiện vật quý hiếm được lưu giữ trong những bảo tàng lớn, bảo quản nghiêm ngặt và ít khi xuất hiện trước công chúng. Tuy nhiên, câu chuyện vừa diễn ra tại TP Hồ Chí Minh cho thấy một xu hướng đang ngày càng rõ nét: Nhiều di sản đặc biệt của quốc gia không chỉ được bảo tồn trong các thiết chế công lập, mà được gìn giữ, phát huy từ chính nguồn lực xã hội.
Sáng 15/3, hơn 6 triệu cử tri của Thủ đô Hà Nội hoà cùng hơn 78,9 triệu cử tri trên cả nước tiến hành bỏ phiếu bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031.
Tinh thần, trách nhiệm cao của cử tri Thủ đô
(Ngày Nay) - Theo báo cáo nhanh của Ủy ban Bầu cử thành phố Hà Nội, tính đến 19 giờ cùng ngày, tỷ lệ cử tri đi bỏ phiếu trên toàn thành phố đạt 99,46%, thể hiện tinh thần trách nhiệm và ý thức chính trị cao.
Nga phát triển AI phát hiện bão và lốc xoáy chỉ trong nửa giờ
Nga phát triển AI phát hiện bão và lốc xoáy chỉ trong nửa giờ
(Ngày Nay) - Các nhà khoa học Nga đã huấn luyện trí tuệ nhân tạo (AI) để phát hiện các cơn bão và lốc xoáy chỉ trong vòng 15-30 phút sau khi hình thành, mở ra khả năng cảnh báo sớm và dự báo chính xác hơn. Với bước phát triển này, việc xử lý dữ liệu thủ công để phát hiện những hiện tượng này trước đây có thể mất hàng tháng, trong khi AI có thể hoàn thành trong vài phút.
Đại tướng Phan Văn Giang, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Bí thư Quân ủy Trung ương, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng tham gia bỏ phiếu. Ảnh: Trọng Đức
Lãnh đạo Đảng, Nhà nước, MTTQ Việt Nam bỏ phiếu tại các điểm bầu cử ở Hà Nội
(Ngày Nay) - Sáng 15/3, cùng với cử tri trên cả nước, các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam đã bỏ phiếu bầu đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân (HĐND) nhiệm kỳ 2026-2031 tại Hà Nội.